Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Quan Hệ Bao Nhiêu Lần Là Đủ?

Đêm tân hôn đáng lẽ tuyệt vời lại trở thành nỗi ám ảnh với nhiều chị em.

​Đêm tân hôn là một trong những thời điểm đặc biệt nhất đối với mỗi người con gái. Qua đêm nay, nàng sẽ chính thức trở thành một người vợ. Chuyện tình dục thế nhưng, những chuyện bi hài xảy ra trong đêm tân hôn, đặc biệt là chuyện yêu lần đầu, khiến đêm thiêng liêng trở thành nỗi ám ảnh. Nhiều chị em tâm sự đêm tân hôn của mình là một chuỗi đau đớn và mệt mỏi. Nỗi đau lần đầu tiên còn chưa hết đã phải phục vụ các anh em lâm trận lần hai, lần ba,...Vậy trong đêm tân hôn, nên "yêu" như thế nào và "yêu" bao nhiêu lần là đủ?


Làm chuyện ấy khi bạn đã sẵn sàng

Tình dục gắn kết vợ và chồng - do đó cần cả hai đều cảm nhận được sự vui vẻ và thú vị. Bạn đừng quá căng thẳng về chuyện đó. Cũng không nhất thiết phải làm chuyện đó vào đêm tân hôn khi mà cả hai vợ chồng đều đã quá mệt mỏi vì những nghi lễ, tiệc chiêu đãi,...trong ngày.

Một cuộc khảo sát mới của hãng đồ lót Bluebella (ở Anh) đã hỏi 1.000 đôi vợ chồng, 48% người cho biết có quan hệ tình dục trong đêm tân hôn, 52% khác thường nói rằng họ "đã bị lãng quên" trong đêm đó, bởi vì chú rể của họ đang say bí tỉ hoặc là bị kéo đi vui vẻ sau tiệc cưới. 1/3 người được khảo sát cho biết họ làm bù "chuyện ấy" vào sáng hôm sau và 1/10 đợi đến 2 ngày sau. Và họ chẳng thấy có vấn đề gì lớn trong chuyện này. Điều quan trọng là bạn và chồng phải sẵn sàng - về tinh thần, thể chất và tình cảm.

Đừng quá lo lắng nếu lần đầu tiên không có máu

Thông thường nếu quan hệ tình dục lần đầu tiên lúc đó thì màng trinh mới bị rách và sẽ biểu hiện là chảy máu. Tuy nhiên, có không ít trường hợp chị em dù quan hệ lần đầu tiên trong đêm tân hôn nhưng không chảy máu. Nhiều người hoang mang sợ chồng hiểu lầm, nhiều đức lang quân lại nghi ngờ vợ nói dối.

Tuy nhiên, khi quan hệ lần đầu không ra máu thì nó có thể gặp trong một số trường hợp như sau. Thứ nhất là có chảy máu, có rách màng trinh nhưng mà lượng máu quá ít nên không chảy ra ngoài mà nó đọng lại ở trong âm đạo cho đến những ngày sau mới có chút máu màu nâu chảy ra. Thứ hai là có thể màng trinh của bạn có độ co giãn rất tốt nên kể cả khi quan hệ rồi nhưng màng trinh không bị rách. Thứ ba là do màng trinh đã bị rách từ trước do chạy nhảy, đi xe đạp, bơi lội, tập thể dục,...Ngoài ra, một số phụ nữ khi sinh ra cũng không có màng trinh.

Đừng ngượng ngùng

Trước hết, nếu cả hai vợ chồng đều là lần đầu tiên, nó sẽ khá bất tiện và không phải tất cả đều hoàn hảo. Sẽ phải mất một lúc cho cả hai làm quen và biết những gì nửa kia thích và không. Vì vậy, trong quá trình làm quen, cả hai đừng ngượng ngùng chia sẻ với nhau cảm giác của mình.

Cả hai đừng vội vàng "thâm nhập" ngay lúc đầu mà bỏ qua màn dạo đầu. Nếu bạn quá đau, hãy nói với chồng mà đừng cắn răng chịu đựng. Có thể chồng sẽ nhẹ nhàng hơn và hiểu rằng bạn có thể có một chút sợ hãi.

Bạn hãy nghĩ thế này, nếu một trong hai người không thoải mái, toàn bộ quá trình (và có thể là cả về sau) sẽ không được vui vẻ - cho cả hai vợ chồng.

Đau không cần phải là một rào cản

Đau khi quan hệ lần đầu tiên là bình thường. Nhưng hãy nhớ rằng nỗi đau khác nhau đối với từng người và lo lắng về nỗi đau chỉ làm cho tình hình tồi tệ hơn. Hơn nữa, cơn đau sẽ biến mất sau một thời gian ngắn và bạn sẽ cảm thấy niềm vui. Vì vậy, hãy thả lỏng, thư giãn, tận hưởng khoảnh khắc này, và đắm mình trong màn dạo đầu. Nó giúp bạn tiết ra các chất dịch bôi trơn âm đạo và làm cho chồng "thâm nhập" dễ dàng và ít đau đớn. Âm đạo khô có thể khiến bạn đau nhiều hơn.

Màn dạo đầu cũng quan trọng như chính việc quan hệ

Bạn có thể làm bất cứ điều gì trong màn dạo đầu để hâm nóng cảm xúc. Có thể là nói chút chuyện "bậy bạ", hôn nhau, chạm vào các điểm nhạy cảm,..Bạn có thể thử nghiệm và xem những gì chồng thích.Và đừng quên nói với chồng những gì bạn thích. Nếu đây là lần đầu tiên bạn và chồng, có một khả năng chồng xuất tinh sớm ngay trong màn dạo đầu. Đừng cảm thấy xấu hoặc làm cho chồng cảm thấy mất lòng tự trọng. Cả hai chỉ cần nghỉ ngơi và thử lại.

Có nên tắm hay không

Nghe có vẻ đơn giản nhưng nhiều chị em có vô vàn các câu hỏi trong đầu như "tôi có nên chuẩn bị sẵn bộ ga trải giường khác", "tôi có nên thay ga giường sau khi quan hệ", "tôi nên tắm trước hay sau khi quan hệ, hay là cả hai",...

Nếu bạn quan hệ lần đầu, có thể sẽ có một ít máu. Tuy nhiên, bạn không hoàn toàn phải phá vỡ giây phút âu yếm và tình cảm sau cuộc vui bằng việc hùng hục thay ga trải giường. Bạn chỉ cần lau nhẹ nhàng và để đến sáng mai.

Tắm trước khi quan hệ một ý tưởng tốt. Tắm nước nóng không chỉ giúp làm nóng cơ thể mà nó cũng sẽ làm sạch vùng kín của bạn và giúp cả hai bạn cảm thấy sảng khoái. Bạn có thể tắm hoặc không sau khi quan hệ nhưng nhớ rửa sạch vùng kín sau khi quan hệ. Điều này sẽ giữ cho bạn khỏi viêm nhiễm, cũng như sẵn sàng cho lần quan hệ tiếp.

Số lần quan hệ trong đêm tân hôn

Lần đầu tiên quan hệ, bạn có thể bị đau, cộng thêm mệt mỏi do rượu bia, đồ ăn, tiệc tùng đêm khuya,...Do đó, nên tiết chế một chút vào đêm tân hôn. Số lần quan hệ trong đêm đầu tiên ít hay nhiều không phải là lí do ảnh hưởng đến hạnh phúc của tân lang, tân nương. Sau hôm đó, hai người còn có cả một đời làm "chuyện ấy" cùng nhau.

Nhiều cô dâu đã hốt hoảng, thậm chí sợ hãi, chỉ vì chồng đòi hỏi quá nhiều lần trong đêm tân hôn. Một lần nữa, chị em đừng ngượng ngùng mà hãy nói với chồng. Bạn đã có cả ngày mệt mỏi và đau đớn nên giờ chẳng còn tí năng lượng nào nên không thể làm tốt việc này. Hãy dừng chồng đúng lúc nếu bạn cảm thấy mình đã đến giới hạn.

Theo: eva.vn

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2017

Tiếng Thét Lúc Nửa Đêm

Đã hơn 3 giờ sáng, Vân không tài nào ngủ được,người nàng nóng như có trăm ngàn ngọn lử thiêu đốt trong lòng, Mấy hôn nay thân thể nàng bỗng dưng đòi hỏi mãnh liệt lạ kỳ.

Cái cảm giác nầy nàng đã đánh mất từ lâu rồi… Từ cái ngày nàng sinh ra bé Nhung, cùng với ngày chồng nàng bị lật xe chết trên đường liên tỉnh. Một mình nàng lo chăm sóc cho bé Nhung đồng thời nàng phải lo bưng trải vớ cuộc sống hằng ngày, chuyện tình dục nàng tạm quên đi cái đòi hỏi cuả người đàn bà.

Thời gian trôi dần theo ngày tháng. Khi bé Nhung được 5 tuổi thì nàng mang co về gởi cho bố mẹ tìm đường vượt biên.Sau mấy ngày lênh đênh trên biển cả.nàng cũng đến bế n bờ.Đaỏ Bidong nơi nàng đặt chân đến. Họ đưa nàng đến khu C trên một đồi không cao lắm chung nhà với nàng là hai người thanh niên. Người lớn tuổi tên Huy ở chống sét từng đưới, còn căng gác phiá sau nhà là nơi ở cuả Đạt. Đạt khoãng 16 tuổi, tuy tuổi mới 16 nhưng Đạt có một thân hình rắn chac. Đên dầu tiên nàng không tài nào ngủ được vì chuột, nàng ngồi bó gối suốt đêm không tài nào ngủ được. Huy nằm ngủ trên chiếc giường kế bên thấy thương nàng suốt đêm thức trắng. Sáng hôm sau Huy ngỏ lời với Đạt.

– Đạt à hồi hôm anh thấy chi. Vân suốt đêm không ngủ được vì sợ chuột, cột thu lôi trên gác của Đạt anh thấy có thể ở được thêm một người hay là Đà cho chi. Vân lên trên ấy ngủ nhé ? Vì tên ấy ít chuột hơn.
Đạt là ra vẻ dửng dưng trả lời:
– Cũng được không có gì.
Ngoài miêng nói đậy chứ thât ra trong lòng Đạt rất thích, Đạt là con trai mới lớn,có bản tính tò mòvề phái nữ nay có người đàn bà ở chung cùng làm sao không phấn khởi. Vân cũng không e ngại vì nàng đả 34 tuổi còn Đạt thì 15 nàng xem Đạt như em, chống sét van cho nên nàng cũng không ngại gì khi ở chung trên gác.

Những đêm đầu Vân ngủ rất ngon, nhưng những lúc gần đây, nửa đêm thức giấc, nàng nhìn sang Đạt với thân hình lưc lưỡng khỏe mạnh của Đat. Nàng cảm thấy sự ham muốn chạy lan dần trong thân thể, người nàng nóng ran rạo rưc trong lòng, cọc tiếp địa Vân khe khẽ đưa tay lên xoa nhè nhẹ đôi vú,mặc dù Vân đã có một con nhưng cặp vú nàng vẫn còn săn cứng có đề núm vú nàng đã ngã màu nâu. Vân xoa nhè nhẹ vú mình một cảm giác lâng lâng tan lan dần theo từng thớ thịt như có môt luồn điện chạy khấp châu thân, rồi tụ lại nơi lồn nàng. Vân dưa ngón tay vào khe lồn dâm thủy nàng tuôn ra chạy dài xuống đít làm ướt một khoảng quần lót cuả nàng. Vân đưa tay vào kẻ giữa lồn nàng nhấn vào và kéo dần lên xoa nhẹ nhàng hai bên mé. Vân cảm thấy lồn nàng nở căng ra, người nàng gần như điên loạn.Vân nhoài người qua ôm chầm lấy Đạt đưa môi nàng áp vào môi Đạt. Đạt giật mình kinh ngạc khi thấy Vân ôm chầm lên người Đạt, chống sét lan truyền Đạt cứ ngỡ mình nằm mợ giấc mơ mà Đạt thường mơ ước, được ôm trọn thân thể Chi. Vân vào lòng. Đạt không bỏ lỡ cơ hôi ôm ghì lấy tấm thân hừng hưc lửa của Vân.

Đây là lần đầu tiên Đạt ôm trong tay một người con gái. Tim Đạt đâp mạnh như muốn vỡ tung cả lòng ngưc, mắt Đạt hoa lên như có muôn ngàn vì sao đang nhảy múa, kim thu sét tâm hồn như chới với giửa không trung. Đôi tay Đạt đang ôm xiết chặt tấm thân nỏn nà cuả Vân, nhưng Đạt cảm thấy đôi tay mình đang run rẩỵ Vân dường như cảm nhận được điều đó, Vân thì thầm bên tai Đạt:
– Em đừng sơ, có phải đây là lần đầu em gần phái nữ phải không ?
Đạt không trả lời chỉ gật đầu.

Vân đưa tay mò dần xuống tìm cu Đạt khi tay nàng chạm phải khố thịt nóng bỏng căng cưng. Cùng lúc dó nàng xoay người cởi phăng chiếc quần cụt cuả Đạt Vân ngoạm lấ con cặc cuả Đạt, thì cùng lúc ấy thân Đạt gồng lên một cảm giác sương dê mê chạy dài xuông dương vật. Gật gật một luồm tinh khí bắ thẳng vào miêng Vân làm cho Vân càng thêm kích thích, hóa chất gem Vân ngậm chặt lấy con cặc đang co giật của Đạt nút thật mạnh vào làm cho Đạt rướng người lên chiụ trận. Trong cơn khao khát Vân nút và liếm đến không còn giọt tinh khí mà còn xót lại trên đầu cu của Đạt. Vân xoay người ngồi bên Đạt nàng nghêng người đưa cặp vú và niệng Đạt.Vân thì thầm.
– Em hư quá bây giờ em phải đền cho chị
Vân cởi aó vứt sang một bên để lộ đôi gò hồng đã nhô ra như mời gọi.tiện tay Vân cởi luôn cái quần vức vào một góc. Đạt đưa đôi tay xoa trên ngưc Vân, hóa chất giảm điện trở đất dưới ánh trăng xiêng qua bức màn chắng gió đôi gò ngưc căng tròn của Vân phơi bày trước mắt Đạt.Đạt đưa tay vụng về xoa bóp lung tung,Vân phải nắm lấy tay Đạt đặt ngay núm vú mình và nói:
– Em phải se nhè nhẹ nơi đầu vú của chị vì nơi đó mớ là nơi nhại cảm của người đàn bà.
Đạt theo lời chỉ dẫn của Vân, Đạt se nhè nhẹ nơi đầu vú của Vân. Vân nhâm mắt đê mê tận hưởng, nổ sung sướng lân lân lang dần khắp cơ thể.

Tay Vân tìm lấy con cặc đang trên đường hồi sinh của Đạt. Lắc lư như gọi hồn trinh mau tỉnh giấc. một lúc sau Vân mắ lấy một tay thuốc hàn hóa nhiệt của Đạt dặ tên lồn mình. Dâm thủy cuả Vân ra ào at. ước cả tay Đạt, Đạt đươa tay xoa nhè nhẹ dâm thủy lan ra quyện vào đám lông nghe sôt sạt. Đây là lần đầu tiên Đạt mò lồn đàn bà, vì thế Đạt cứ dùng đôi tay ướt đầm dâm thủy cuả mình mà chà. Vân vừa thấy nhột vừa thấy đê mê.Vân xoay người mằm xấp xoay ngược trên người Đạt nàng ngậm lấy con căc bây giờ đả cương cứng nàng dùng lưởi đánh nhẹ vào đầu cu Đạt làm cho Đạt sương không thể nào tả được Lồn của vân bây giờ đang kề sát bêm niêng của Đạt.Đạt ngưởi mùi lồn hăng hắt làm Đạt nhớ cách đây mấy hôm Đạt vào nhà tắm để đi tiểu, tình cờ thấy cái quần lót màu đỏ cuả Vân bỏ quên trong cầu tắm Đạt cầm lên xem thấy dưới dáy quần còn ướt một khoản màu trắng đục. Người Đạt nóng hừng lên. phụ kiện chống sét Đạt đưa lên ngửi. Mùi khai nồng lên mủi. Bây giờ nguyên cái lồn đưa ngay trước mặt Đạt bằng thịt đàng hoàng làm sao không nứng. Không chần chờ Đạt đưa tay ôm lấy đôi mông tròn lẳng cuả Vân kéo mạnh vềmình đồng thời Đạt há niệng thật to ngạm lấy cái lồn đang trờ tới. Hàm răng dươi của Đạt sấn mạnh vào mồng đốc cấn vào Xương mu lồn của Vân gần như nhá lửa. Hai tiếng hét khủng khiếp vang lên giửa đêm trường tỉnh mịt. Mọi người trong khu C Giật mình tỉnh giấc trong ngơ ngác bàng hoàng. Đâu ai biết trên căn gác nhỏ Vân đang bụm lồn đau thấu tâm cang nằm lăn lộn, cắn răng chẳng dám rên la. Còn Đạt bụm lấy miêng máu rỉ ra từ chân răng tuôn tràn ra khoé miêng.

Phong năm nay 13 tuổi, kim thu sét ingesco tuổi mới lớn Phong chưa biết sex là gì, nhưnh hôm nay Phong thấy trong người rạo rưc, Phong thấy trong người nóng như lửa đốt, nhất là con cu cứng ngắt và thây tưng tức nơi trứng dái trông thật lạ lùng.

Số là hồi chiều Phong ra rẫy bắp cuả ông Tám bắn chi. Khi đi sâu trong rẫy bắp, theo cơn gió thoảng nó nghe dường như có tiếng ai rên khẻ. Nó lấy làm lạ Phong dừng hẳn lại và lắng tai nghe ngóng. Phong nghe thât rõ tiếng rên cuả Kim thu sét liva người con gái phát ra từ giữa rẫy bắp. Phong tò mò muốn coi cho biết tiếng của ai, Phong nhẹ nhàn đi về phía phát ra tiếng rên, Phong càng đi âm thanh càng rõ dần khi đến gần cảnh tượng trước mắt làm Phong vô cùng kinh ngạc,Phong thấy chị Út con của ông Bảy đang nằm trên tấm vải nylon trần truồng, đôi mắt nhắm gương mặt thì thờ thẩn như người mất hồn, miệng thì rên rỉ trông thật là lạ. Còn thằng Tư chăn vịt cho nhà ông Bảy thì hai tay đang xoa bóp hai cái vú của chị Út, kim thu sét erico hai tay hắn bóp như người ta nhào bột, gương mặt đen xì của hắn trông có vẻ thích thú lắm, trong khi đó chị Út đôi mắ nhắm đê mê, miệng thì rên rỉ những gì nó không có nghe rõ. Một lúc sau, nó thấy hai tay chị Út nắm quần thằng tư kéo xuống để lộ ra con cu đen thui bự tổ bố. Chị Út cầm con cu cuả thằng bảy vuốt ve mơn trớn, một lúc sau thằng Tư chồm tới nằm úp lên người của chị Út. Thằng Tư lòn tay xuống cầm lấy cầm lấy con cu ngoái vòng quanh nép lồn trơn ướt, xong nó đút hẳn con cu cứng ngắct vô lồn chị Út thằng tư rướng người đẩy mạnh con cu nghe cái “ót”, chị Út thì ưởn cong người nhăn mặt kiêu ối. Còn thằng Tư mằm trên người chị út mà hẩy, Phong thấy thằng Tư càng hẩy thì chị Út càng rên rỉ mặt mày nhăn nhó oằn oại, Phong nghĩ có lẽ chị Út đau lắm nên mới rên la dữ dội một lúc sau thằng tư rút con cu ra hắn xoay người chị Út lại chi. Út hai tay chống xuống đất quỳ gối nông chị chổng lên trời về hướng Phong. Bây giờ Phong mới nhìn rõ lồn chị Út ướt nhẹp hai mép đỏ hồng để lộ ra cái lổ tròn chưa khép lại. Thằng Tư đứng thẳng người dang hai chân thằng Tư đè con cặc cho cong xuống ngay lồn chi. Út nó xốc thật mạnh, rồi thằng Tư xốc xuống nhổ lên càng xốc càng nhanh, Phong không tài nào đếm kịp. Chị Út thì đầu chúi xuống mắt nhắm miệng rên rỉ trông thảm hại vô cùng. Một lúc sau Phong thấy thằng Tư chới với rút nhanh con cu ra khỏi lồn chị Út thì con cu thằng tư giật liên hồi tứ thì một dòng nước gì bắn ra khỏi đầu cu qua khỏi đầu chi. Út. giải pháp âm thanh tòa nhà sau đó nhẹ dần và nước nhờn nằm vươn vải trên lưng chị Út. Thằng Tư lấy cái khăn choàng cổ lao vôị nước nhờn trên lưng chị út. Xong xuôi hai người lẳng lặng măt đồ kẻ trước người sau bước ra khỏi rẫy bắp. Còn lại Phong, Phong thấy con cu bằng ngón tay cái cuả mình cưng ngắt từ bao giờ. Phong thấy nằng nặng nơi đầu cu,ngay cái chổ đi đái có một chút nước nhờn trong rỉ ra ngòai, Phong lấy tay chận chổ đầu cu xoa chổ nước nhờn tiết ra, Phong xoa nhè nhẹ Phong cảm thấ y lâng lân trong người.

Giờ ngồi đây Phong hình dung lai cảnh tượng chiều hôm qua làm con cu Phong lại cương cứng khó chịu vô cùng, Ba má Phong đả ra đồng từ sáng sớm Phong nhìn sang nhà kế bên con chó cái của dì Năn đang nằm sưởi nắng trươc sân. Con cho nó tên Mino dì năm nuôi không biết từ bao giờ thỉnh thoảng con mino củng chạy sang bên nhà Phong,Phong ít khi để ý, nhưng bây giờ nhìn thấy con chó đang nằm đuôi ve vẩy đểlộ caí lồn căng phình hai mép làm cu Phong càng cứng hơn. Phong bỗng nảy ra ýdịnh. Phong vào nhà lấy củ khoai lang Phong rón rén đi lại gần hàng raò. cầm củ khoai lang ra nhử nhử.con mino thấy cóđồ ăn con Mino vội mừng rở chui qua hàng rào Chạy ngay laị bên Phong ve vẩy đuôi như mừng rở, Phong đưa củ khoai cho nó, nó ngoạn một cái hết nửa củ khoai. Phong cầm nửa củ khoai lui dần vào trong nhà. con Mino hớn hở đi theo khi qua khỏi cửa Phong vức nửa củ khoai và trong góc nhà,con mino lao theo củ khoai tức thì Phong dóng ngay cánh cửa lại.Phong bước tới bàn lấy thêm một củ khoai tiện tay Phong xách cái ghế dem đặt vào góc nhà rồi ngồi xuống, cầm củ khoai trên tay Phong vẩy tay con Mino từ từ bước lại gần Phong. con Mino mắ ngó củ khoai trông có vẻ thèm thuồng. Phong đưa tay xoa đầu con Mino vuốt nhè nhe. Phong bỏ củ khoai xuống dồng thời khom mình cuối xuống lòn tay kéo con Mino vào lòng, một tay Phong ôn eo bụng môt tay Phong mò mẩm cá lồn con Mino, Trong người Phong nóng hừng hực hơi thở nặng nề.Phong kéo đít con Mino nằm giửa dai đùi mình. Phong kéo cá quần xuống để lộ con cu cứng như khúc cây nóng hổi, Phong cầm lấy con cu để ngay cái lồn con bảo trì hệ thống cơ điện tòa nhà Chó Mino tay kia kéo con Mino từ từ vào.Phong cảm thấy âm ấm nơi đầu cu sung sương không thể tả. Phong đưa hai tay giữ lấy eo con Mino kéo mạnh vào lòng.con cặc Phong đâm lút cán nằn ôm thật chật bởi cái lồn nhỏ xíu cuả con Mino. Con Mino quay đầu lại gầm gừ xong lại cuối xuống ăn tiếp, Phong cảm thấy như có một luồn điện chạy dài theo sống lưng lên tới óc.

Phong cảm thây mình như điên dại,Hai tay Phong cầm lấy eo con Mino dẩy ra kéo vào nhip nhàn nhè nhẹ đôi mắt Phong lờ đờ mê mẩn. Con Mino bây giờ có lẻ đả hưng tình đứng yên lưở lè ra thở khì khì. Phong kéo vào đẩy ra mạnh dần mạnh dần, khóa giàn giáo bỗng nhiên Phong thấy người mình run bắn lên đầu óc chới với con cu thì gật liên hồi.cảm giác sướng rân người lan tràn khắp cơ thể. hai chân thì bủn rủn. Con Mino thì kêu ư ử. Phong nhìn xuống lồn con chó Mino bây giờ nở to hơn, nước nhờn cuả con Mino nhỏ giọt xuống nền nhà, Phong từ từ cong người kéo con cu ra khỏi lồn con Mino, một dòng tinh khí đặt sệt trào ra, con Mino lập tức quay đầu liếm sạch. Phong cần lấy con cu ngắm ngía Phong thầm nghỉ thật không ngờ con cu lại tạo ra cảm giác sung sướ ng lạ kỳ.

Đêm đến lên giường nằm Phong nhớ cảm giác ban sáng, Phong thấy rạo rưc trong lòng nổi ham nuống dâng đầy trong cơ thể. Nằm lăn lộn không tào nào chợp mắt. Phong rón rén bước suống giường đi suống nhà bếp nhẹ nhàn mở cửa đi lần về phía chuồng heo. Con heo nái nghe tiếng người đứng dây kêu hộc hôc. Phong vôi bước ra luống rau hái một nắm rau muống vức vào chuồng heo. Con heo nái thấ có đồ ăn đứng yên nhai nghe xàm xạp. Xe gom rác Phong bước vào chuồng heo mùi hôi thối bay lên nực nồng, Nhưng Phong không lấy làm khó chịu, Phong chỉ mong sau có được cái cảm giác giống như ban sáng là đủ rồi. Phong đi lần ra sau đít con heo nái kéo quần xuống kéo con cu ra ngoài. Tay Phong mò mẩm tìm cái lồn con heo nái.

Phong lấy làm lạ vì Trước đây Phong thấy con heo nái lúc rượng đực la hét um sùm, Phong thấy cái lồn nó đỏ hỏn và to bằng bàn tay, Sao bây giờ nó teo còn chỉ bằng ngón tay cái mà thôi. Phong đưa ngón tay trỏ Phong thấy lồn con heo nái ôn khít ngón tay có vẻ hơi chật là khác. Con heo nái to gần trăm ký chiều cao cuả nó ngang vơí con cu cuả Phong, làm Phong dể dàng để con cu ngay lổ lồn con heo nái, Phong ấn vào nhè nhẹ đầu cu Phong đã vào trong hai mép lồn heo nái. Phong ướn thử cảm thấy lổ lồn heo nái teo laị quá nhỏ, hộp đồng hồ nước so với con cu cuả Phong. Con heo nái vẫn mãi mê ăn không hay biết gì, Phong đưa ôm lấy mông heo dùng hêt sức hẩy mạnh, con cu Phong vào sâu trong lồn con heo naí nghe cái ót sướng rân người.cùng lúc ấy con heo nái giật mình phóng lên lồn lộn kiêu la in ỏi. Phong chới với ngả người nằm lên lưng heo nái, hai tay ôm chặt lấy bụng heo, Phong ép chặt mông vào làm cho con cu vẩn nằm trong lồn con heo nái. Mặc cho nó chay dâu thì chạy, con heo càng chạy làm cho con cu Phong nhồi lên thục xuống, làm cho Phong thấy sung sướng vô cùng. Phần con heo nái có lẽ nó thấy khó chịu như có gì bám lấy sau lưng nó. Con heo nái đứng lại thở hồng hộc. Bất thần nó lùi thật nhanh về phía sau, nệnh nguyên cái bàn toạ vô vách chuồng heo.Phong ở giửa vách chuồng heo và tấm thân hằng trăm ký cuả con heo nái, Phong hét lên một tiếng, thấy trời đất quay cuồng bọng đái gần như muốn bể ra, Phong té văng xuống dất nằm yên không nhúc nhích……

Tám giờ tối nay Hùng có hẹn với oanh đi coi cải lương.Giờ mới sáu giờ Hùng đả aó quần tươm tất. Lòng nôn nóng hùng thầm trách sao hôm nay thời gian trôi đi quá chậm.

Hùng quen với Oanh đã hai tháng nay, hộp bảo vệ đồng hồ nước trong hai tháng Hùng chưa có dịp nào hen Oanh đi chơi, Vì nhà Oanh ở bên kia sông. Oanh nói là Ba nàng rất khó nên nàng ít được tự do di ra ngoài, Tan hoc là phải về nhà cho nên hai tháng nay Hùng chẳng được sơ múi gì.

Hên cho Hùng sáng may không biết có đoàn caỉ lương nào về đựng rạp ngay nhà lồng chợ, Làm Hùng mừng rỡ vô cùng, thế là Hùng đợi Oanh trước cổng trường, Lúc trống trường tan, Hùng thấy oanh, nhưng vì đông người quá, Hùng âm thầm đi theo Oanh đến bến đò. Khi con đò cập bến, mọi người lần lược xuống đò. Hùng mới từ đến bên Oanh nói nhỏ như vừa đủ cho Oanh nghe
– Oanh em !
Oanh nhìn thấy Hùng nàng vừa mừng rỡ vừa bố rối. Hùng nói tiếp:
-Em chờ đi chuyến sau nghé, anh có chuyện muốn nói với em.
Vừa nói Hùng vừa bước lần di, xa khỏi bến đò.
Phản ứng tự nhiên Oanh củng dợm bước theo Hùng, Đi đến đoạn đường vắng người, Hùng dừng lại nắm lấy tay Oanh, Oanh khẻ rút tay về nủng nịu
– Cả tuần nay anh đi đâu, cả tuần nay tan học về em chẳng thấy anh đâu ?
– À anh phải theo ghe Ba anh chở Sầu riêng lên sài gòn bán, anh mới về hôm qua.

Vừa nói Hùng vừa liết nhìn đôi gò ngưc tròn như hai quả cam ẩn hiện sau lớp áo dài trắng của Oanh. Cái nhìn xuyên qua áo của Hùng làm Oanh e lệ cúi đầu nói:
-Anh muốn nói với em chuyện gì ?
Hùng bước gần bên Oanh
-Tối nay em xin phép ba em, qua bên nầy đi coi cải lương, rồi tụi mình đi chơi nghe em.
– Không biết ba em có chịu cho em đi không, cho nên em không có hứa chắc đâu.
Hùng đặt đôi tay lên đôi vai tròn lẳng mịnh màn của Oanh.
-Anh không biết chiều nay anh sẽ đợi em ở chổ nầy, em không đến anh vẫn đợi em
Oanh vùng thoát khỏi đôi tay Hùng.
Đừng anh người ta thấy là chết em, để em về nói với má xin Ba dùm em, nếu em không đi được anh đừng đơị nghe.

Nói xong Oanh xoay mình đi về bến đò. Hùng nhìn theo cái dáng đi ẻo lã của Oanh. Cái mông tròn trịa căng đầy nhựa sống lắc lư, tà áo dài bay phất phơ, để lộ những đường gân của chiếc quần lót làm Hùng thấy con con cu đang vùng dậy.

Bảy giờ Hùng đã có mặt ở bến đò, Hùng chọn cây dừa thật to đứng nép mình chợ đợi, Mỗi chuyến đò sang cập bến là mỗi lần Hùng hồi hộp ngóng trông. Bến đò hôm nay đông khách hơn mọi ngày. Hùng kiên nhẫn chờ đợi. Rồi đò lại ghé bến, Oanh bước xuống đò mắt ngó quanh tìm kiếm. Oanh mặc chiếc áo thun ôm màu xanh, chiếc quần tây màu đen làm nổi bật nước da trắng ngần. Oanh đã nhìn thấy Hùng đứng từ xa. Hùng đưa ta vẫy Loan vội bước nhanh về phía Hùng. Nắng chiều đả tắc từ lâu hoàng hôn buông xuống, Hùng ôm lấy bờ vai Oanh nịnh đầm:
– Oanh em ! Hôm nay em đẹp quá
Oanh nép vào ngực Hùng lòng rộn rả Hùng nói tiếp:
– Mình đi chơi đừng đi xem cải lương làm gì em nhé.
Oanh cũng đồng ý với Hùng, hai tâm hồn yêu nhau họ chỉ ước ao đến nhửng nơi vắng vẻ, để tự đo tâm tình, tự đo mơn trớn tự do vuốt ve, họ trao nhau những nụ hôn nồng nàn nóng bỏng.

Trăng non vừa nhô lên ngọn tre đầu xóm, Xa xa vài đám mây đen vộ vả bay về. Đôi nhân tình trẻ ôm quyện lấy nhau, vài cơn gió xạc xào tạo thêm cảnh nên thơ và lãng mạng. Bây giờ được ôm ấm trong vòng tay Hùng, tay nhẹ nhàng lần trong áo Oanh xoa nhẹ đôi ngò ngực căng tròn.Oanh quằn oại đê me trong cảm xúc đầu đời con gái.Năm ngón tay Hùng như năm con rắn lần mò tìm động thiên thai.

Đôi tình nhân im lăng, họ không nói với nhau một lời. lăng yên… Yên lặng để nghe tiếng lòng thổn thức, để nghe từng mạch máu nóng chảy dài khắp châu thân… yên lặng.. lặng yên..mò mẩm..thời gian dần trôi. Một vài ánh chớp chói loà cả không gian, mây đen kéo về, gió thổi mạnh đưa mây về che khuất cả vầng trăng, Mưa lất phất rơi.

Hùng nắm tay Oanh hối hả tìm chổ trú mưa, nhưng tìm đâu chổ trú mưa trong lúc nầy. Hùng bẻ vội tàu lá chuối bên đường để che mưa. Trong khoảnh khắc Hùng chơt nhớ ra có chổ trú mưa an toàn trên khoảng đường nầy, Hùng dìu Oanh đi về cuối làng nơi đó có ao cá vồ của ông Tám. Giữa ao cá ông Tám cất lên cái cầu tiêu có mái che mưa nắng, trước là nuôi cá vồ, sau là để dân trong xóm có chỗ giải bầu tâm sự. Ông Tám cất cái cầu bằng tre lợp lá, cách bờ khoảng hai thước, một đoạn tre dài có tay vịn bắt ngang từ bờ đến cầu. Khi đến ao cá vồ Hùng nắm tay Oanh dìu nàng từng bức khi lên đến trong cầu thì mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Trong cầu cũng tương đối sạch có lẽ vì ông Tám dọn dep mỗi ngày, nhưng cũng phản phất mùi khai khai. Cầu có mái che lợp lá, sàn cầu làm bằng ván cho nên chổ đứng củng thoải mái. Từng hạt mưa rơi lộp dợp trên mái lá, thỉnh thoảng có cơn gío mạnh tạt vào, Hùng kéo Oanh nép sát vào mình. Oanh cảm thấy ấm áp hơn. Hùng ghì chặt lấy Oanh hai thân thể lại quyện vào nhau,mặc cho sấm chơp mưa gào. Tay Hùng lòn qua chiếc áo ngưc Oanh mâm mê đôi đầu vú vừa nhú lên bằng đầu đủa săn cứng cuả Oanh, Oang rùng mình hơi thở hổn hển nặng nề Oanh thấy như có luồng điện chạy khấp thân thể nàng tê rần nơi âm hộ. Thân nàng mềm nhủn ra.Oanh cảm thấy lồn nàng có dòng nước âm ấm rịn ra. Con cặc Hùng bây giờ đã cương cứng khó chịu trong chiếc quần tây chật chội.

Hùng lòn tay tháo móc quần Oanh kéo xuống, Hùng dưa tay kéo luôn chiếc quần sì líp tới ngang đầu gối Oanh. Hùng đưa tay vuốt nhẹ tên vùng mu lún phún vài sợi lông tơ mới mọc. Hùng đưa ngón tay vào giữa khe lồn Oanh vuốt nhẹ nhàng mơn trớn ngón tay Hùng xoa nhe nơi hột le, Oang oằn người như con gun rên rỉ. Dâm thủy Oanh ra ướ t cả tay Hùng, làm Hùng thêm rạo rưc.

Hùng xoay ngươi Oanh, cho hai tay Oanh vịn vào vách cầu. Hùng cuối xuống cởi quần Oanh vắt ngang vách cầu, bây giờ đôi mông Oanh đưa về phía Hùng, Hùng vạch quần kéo con cặc cương cứng nóng hổi. Để giữa khe lồn Oanh mà ca. Oanh rùn mình rên thành tiếng. Oanh không tự chủ được mình. Mông nàng lắc nhẹ ghe khoái cảm lan tràn cơ thể.

Cặc cuả Hùng giờ đây như con rắn len lỏi giửa mép lồn tìm cách chui vào động thiên thai. Hùng hơi cong người xuống để cho cặt Hùng ngóc lên trên đầu cặc Hùng tìm đúng ngay lổ lồn trơn ướt nóng bỏng. Hùng ấn vào nhè nhẹ đầu cặc vừa lọt vào cửa lồn. Hùng cảm thấy như có vật gì cản lại. cơn nứng của Hùng giờ đây bùng dậy mãnh liệt đầ óc hùng như điên dại. Hùng dùng hết sưc hẩy mạnh vào nghe cái phưc. Oanh hét lên tiếng hé xé không gian giữa cơn mưa gió tiếng hét cuả người con gái trước khi thành đàn bà vang trong đêm trừơng rồi tắt hẳn.

Tiếng hét cuả Oanh làm Hùnh tỉnh người, Hùng áp ngực nình vào lưng Oanh hai tay ôm nàng thật chặt, môi Hùng hôn lên cổ nàng như vuốt ve. Vài giây sau mông Hùng từ từ kéo ra đẩy vào nhè nhe. Oanh bây giờ cảm thấy bớt đau. Cơn hứng tình động đậy, nổi sung sướng kéo về, theo từng cú nắc cuả Hùng, dâm thủy hoà với máu trinh chảy dài hai bên háng cuả nàng. Oanh cất tiếng rên hoà chung nổi đau còn sót lại. Tiếng rên của nàng làm Hùng thêm Hứng khởi, Hùng nắc mạnh dần, chiếc cầu tiêu lắc lư theo từng nhịp nắc cuả Hùng. Hai tay Oanh nắm chặt thanh tre vách cầu trân mình đón nhận nổi sung sướng đầu đời. Hai tay Hùng bóp mạnh hai bầu vú Oanh, Hùng càng nắc càng mạnh dần. Hai tâm hồn ngập tràn khoái cảm, Hùng và Oanh đâu biết rằng chiếc cầu tiêu đang nghêng ngả lắc lư, chân cầu làm bằng nhửng thân tre ngâm nước lâu ngày đả mục dần, dường như không đủ sức chịu đưng từng cú nắc dồn dập của Hùng. Từng cú nắc Hùng mạnh dần.

Đột nhiên Hùng bổng nghe tiếng rắc rắc khô khan to hơn cả tiếng mưa ngoài trời. Bỗng nhiên Hùng thấy thân người chới với, Oanh hốt hoảng hai tay buông vách cầu xoay người ôm chật lấy Hùn, cùng lúc đó môt tiếng ầm dữ dội đàn cá vồ mất hồn chạy tán loạn, có con hoảng quá phóng tuốt lên bờ nằm ngất ngư……… Lúc đó Đông Tà tôi chỉ nghe tiếng Hùng hét thất thanh…………..Sập cầu…

Thằng Miên bây giờ đã xỉn, con Tư mập tống cho nó một đạp văng ra cửa lộn một vòng nằm ngất ngư bên bụi chuối trước nhà. Con Tư mập đóng cửa nghe cái rầm chưởi đổng.
-Đụ mẹ đưa có 30 đồng hà, mà chơi hơn 1 tiếng rồi chưa chịu ra bộ muống chơi cho chết người hả, mai mốt nếu xỉn quá thì đừng có tơi chơi nữa nghe con.

Nói xong con Tư mập với tay lượm cái quần thằng Miên vứt ra ngoài, đóng cửa nghe cái rầm, leo lên giường nằm thở hổn hển.

Ở cái thị trấn nầy ai còn lạ gì con Tư mập, lúc nó trổ mã con gái không biết nó ăn trúng cái giống gì, người nó phát phì ra như cái lu. Hai vú thì như hai trái dưa hấu đeo lủng lẳng trước ngực, tính tình thì dử như chằn tinh gấu ngựa cho nên chẳng ai lấy nó, hơn ba mươi tuổi vẩn chưa có chồng, buồn quá treo bảng làm đĩ vừa có chơi vừa có tiền sinh sống.

Thằng Miên đưa tay sờ soạng trong bóng đêm tìm cái quần, tìm được cái quần nó vội mặc vào, hắn không nói một lời lững thững bước nghiêng ngả đi về nhà, nó ngả mình nằm trên manh chiếu rách thở dốc.

Thật ra thằng Miên hắn tên là Thach Sanh, ba má hắn người Miên, chẳng ai nhớ ba má hắn chết từ lúc nào, Bây giờ người trong làng chỉ biết hắn sống trong cái chòi đầu làng một mình mà cũng từ lâu rồi không ai còn nhớ tên của hắn, người trong làng chỉ gọi hắn là thằng Miên, hằng ngày hắn làm đủ mọi viêc, khuân vác,đào ao,đào mương chẻ củi, ai mướn làm gì thì hắn ra sức làm, tiền công bao nhiêu cũng được, miễn có đủ tiền mua rượu uống,có thêm chút đỉnh thì hắn kiếm con Tư mập giải quyết sinh lý. Tuy hắn mới 18 tuổi nhưng thân hình hắn trông lực lưỡng, nhất là con cặc của hắn lúc sừng lên to như cái chày vồ gân máu nổi lên trông phát khiếp, cộng thêm cách làm tình hung bạo của hắn, làm cho con Tư mập thất điên bát đảo, hôm nào kha khá có dư chút đỉnh tiền thì hắn kiếm con Tư mập làm một phát. Đối với hắn con Tư mập không câu nệ, giá cả bao nhiêu củng được vì con Tư mập làm đĩ hằng chục năm nay rồi, cái lồn cuả nó chai cứng rồi, chỉ có cái chày vồ cuả thằng Miên mới làm cho nó đỡ ngứa mà thôi..

Thằng Miên nằm thở dốc một hồi hắn đứng lên bước ra sau hè múc một gáo nước đầy, hắn ngửa cổ uống một hơi cạn, gáo nước làm hắn tỉnh dần. Hắn hận con Tư mập lấy cuả hắn 30 bạc, chơi chưa ra lại đạp hắn ra khỏi nhà làm cho trứng dái cuả hắn tức muốn vỡ ra.

Hắn trở vô chòi nằm lăn xuống chiếu, suy nghĩ tìm cách trả thù con Tư mập, rồi hắn ngủ thiếp đi…
Trời vừa sập tối thàng Miên chui rào vô nhà bà Bảy cạnh chòi của hắn.Hắn rón rén đi lại chuồng gà nơi mà hắn biết có con gà mái đang nằm ổ, bằng một động tác nhanh nhẹn, con gà mái chỉ kiêu cái ét quả trứng đã nằm gọn trong tay hắn. Hắn chui rào trở về chòi thắp ngọn đèn dầu lên, Hắn cầm quả trứng gà đưa gần ngọn đèn ngắm nghía. Hắn đưa ngón tay búng trên đầu trứng gà cho nó móp vào. Hắn cẩn thận bóc vỏ trứng đến khi cái lổ to bằng ngón tay cái, hắn vội vàng đưa lên miệng, ngửa cổ nút nghe cái rột.Còn lại cái vỏ trứng hắn tiếp tục bóc đến khi gần phân nửa, hắn úp quả trứng trên bàn ngắm nghía ra vẻ hài lòng….
Nghe tiếng gõ cửa con Tư mập vừa bứớc ra mở cửa vừa hỏi :
-Ai đó ?
Thằng Miên không buồn trả lời,hai tay nó chấp sau đít một tay nó cầm tờ giấy bạc 50 còn một tay nó cầm nửa cái vỏ hột gà. Con Tư mập mở cửa thấy thằng Miên :
– Tới làm chi vậy cha non.
Thằng Miên vẫn lặng yên tay nó chìa ra tờ giấy 50 cuốn tròn nhàu nát. Con Tư mập cầm lấy tờ 50 đồng nhét vào túi aó xong nó lẳng lặng cởi quần áo leo lên giường nằm.

Trong lúc con Tư mập lo cởi quần áo thằng Miên xề đít ngồi xuống cạnh giường, hắn nhanh nhẹn đặt nửa cái vỏ hột gà vào góc giường, đồng thờì hắn cởi phăng cái quần tà lỏn cuả hắn đậy lên trên.
Dưới ngọn đèn dầu loe loét nó đưa mắt nhìn con Tư mập trần truồng nằm một đống, như con lợn vừa mới cạo lông trắng nõn. Nó xoay người nằm úp trên người con Tư mập,hai tay nó chỉ vừa đủ bợ cái vú con Tư mập, nó đưa lưỡi liếm nhè nhẹ nơi đầu vú, hai tay hắn bóp thật mạnh làm cho bầu vú chảy xệ của con Tư mập căng phồng lên, quần một hồi hắn liếc nhìn con Tư mập, con nhỏ thản nhiên nằm nhắm mắt chẳng có chút áp phê nào.

Thằng Miên tức mình hắn bỏ chân xuống đất, hắn bành hai chân con Tư mập ra bây giờ trước mặt nó cái lồn con Tư mập ngồn ngộn trắng nõn, chỉ vài cọng lông lưa thưa, dưới ánh sáng của ngọn đèn dầu, nó nhìn thấy hai mép thịt vung lên vì quá mập, làm cho cái rãnh lồn khép lại kín bít, Thằng Miên dùng hai ngón tay cái banh hai mép lồn con Tư mập, Thằng Miên nó bỗng rùng mình, cái mùi lồn con Tư mập bay ra tanh tưởi nực nồng khó ngửi làm sao. Nó đưa ngón vào nhè nhẹ từ từ vào lồn con Tư mập, khi ngón tay nó vào ngập bên trong, thằng Miên bắt đầu thụt nhè nhẹ, nó nghe con Tư mập bắt đầu thở hổn hển, dâm thủy con Tư mập bắt đầu ra làm trơn ướt ngón tay nó.

Thằng Miên tăng dần tốc độ con Tư mập uớn éo người rên rỉ. Nghe tiếng rên con Tư mập làm thằng Miên muống nổi khùng. Nó nhìn gương mặt đê mê của con Tư, rồi chưởi thầm :
– Đụ mẹ khi mầy sướng thì rên rỉ lăn lộn, khi đã rồi thì đá tao ra sân, hôm nay thế nào mầy cũng chết chắc.

Thằng Miên ngừng thụt, ngón tay cái nó vẫn để yên trong lồn con Tư mập đồng thời nó đưa ngón giửa xoa vòng vòng lổ đít con Tư. Nước nhờn con Tư mập bây giờ chảy dài xuống đít trơn ướt, Thằng Miên ấn thêm ngón giửa vào lổ đít con Tư mập dể dàng. Thằng Miên tiếp tục thụt mạnh dần.. mạnh dần làm con Tư hét lên, cái cảm giác giửa lồn và đít, làm con Tư như điên loạn, không còn phân biệt lổ nào đau, lổ nào sướng, hai chân con Tư đưa thẳng lên trời miệng thì hét lên…
– Sướng quá Miên ơi ơi ơ…..

Tiếng rên la cuả con Tư càng làm thằng Miên điên tiết. nó nhừng thụt rút tay ra, thằng Miên xoay người tay nó mò vô góc giường với lấy cái vỏ hột gà chụp vô đầu cặc căng cứng, một tay nó cầm con cặc một tay nó quẹt nước nhờn quang lồn con Tư, thoa vòng quanh cái vỏ hột gà. Thằng Miên dùng hai ngón tay bang hai mép lồn. Tay nó cầm con cặc được chụp bên ngoài cái vỏ hột gà trông giống như nóng cối bộ đội. Nó đẩy vào nghe cái ót.

Con Tư mập cong ngừời hai tay bấu chặc lấy thành giường, thằng Miên nhỏm người nhìn con Tư mập nó lấy làm lạ thấy con Tư chẳng có áp phê gì. thằng Miên tức mình nhỏm đít lên nhấp thên một cái thật mạnh……..

Hai tiếng hét đồng thanh vang dội.. cây cối ngả nghiêng…Đất trời xụp đổ. Cú xốc mạnh làm đầu cặc thằng Miên đâm bể vỏ hột gà, vỏ bột gà bể ra dâm tua tuả vô cặc vô lồn… ôi trời ơi ghê gớm lắm không dám kể tiếp đâu……

Thằng Miên rút con cặc ra thật lẹ, vài mảnh vỏ hột gà đâm vô đầu cặc nó đau buốt, nhưng nó chỉ kịp chụp lấy cái quần phóng ra cửa dông mất.

Con Tư mập ngồi bật dậy như cái lò xo, phóng xuống giường nhảy tưng tưng. Kêu trời như phải bỏng. Con Tư càng nhảy càng đau, nó lồng lộn như con thú nổi điên, nó chẳng còn biết xấu hổ tay bụm lồn nhảy ra sân miệng thì chưởi rủa thằng Miên vang lừng cả xóm.

(Tôi biết chuyện nầy chỉ vì con Tư mập nhảy ra sân chưởi rủa um sùm, làng xóm ai cũng biết )
Nhưng không biết sau đó con Tư mập lấy vỏ hột gà ra bằng cách nào tôi không rõ. còn thằng Miên thì bỏ đi biệt xứ, sau vài năm có người gặp nó ở chuà Sóc Trăng làm ông Luc…
Theo : tin tức trong nước

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

Truyện Tình Yêu: Tết Này Mình Cưới Nhau Nhé

Truyện Tình Yêu: Nhất là gần đây Tùng đọc bài báo nói về đôi vợ chồng ở Hàn Quốc mới ly hôn, lý do là hai vợ chồng đều rất đẹp, vậy mà đẻ hai đứa con đều quá xấu, cuối cùng thì ông chồng phát hiện ra bà vợ đã từng đi thẩm mỹ, đại tu lại toàn bộ khuôn mặt, và mấy đứa con là sao từ bản gốc mà ra. Tùng rùng mình vì sợ…

Chương 1. Người thợ sửa xe máy

Lâm vội vàng dựng chiếc xe ga đắt tiền vào trong quán rồi cuống quýt quay lại đỡ cô gái đang nhảy lò cò phía sau, mặt cô gái vẫn đang nhăn nhó vì đau đớn, Truyện Tình Yêu miệng không ngừng quát:

– Anh là cái đồ vô ý thức nhất trên đời mà tôi lại vô phúc gặp phải, mắt để quên ở nhà hay sao mà lao vào tôi như thế, việc làm siêu thị nếu tôi có làm sao thì anh bán nhà đi mà đền!

Lâm tái mặt vì sợ, tay run run cầm cái ghế nhựa trong quán rụt rè đặt xuống cho cô gái ngồi. Thấy đầu gối cô ta đã tím bầm, sieu thi viec lam vết trầy xước có chỗ còn rớm máu, chàng lúng túng:

– Cô… có đau không?! Tôi…tôi xin lỗi, tôi chỉ vô tình làm cô ngã thôi, tôi thề là không có ý gì…

Cô gái đang xuýt xoa, nghe thấy Lâm hỏi bỗng hét lên tức tối:

– Để tôi làm cho chân anh bị thế này xem có đau không nhé! hỏi thế mà cũng hỏi được à, nhìn đây này…tím bầm lên rồi, tim viec tai sieu thi làm sao tôi đi làm được bây giờ…Tôi mà bị làm sao thì anh phải nuôi tôi cả đời!

Theo thói quen, Lâm đặt bàn tay lên chân cô gái để kiểm tra vết thương, nhưng chưa kịp nói câu gì thì đã bị cô ta co chân đạp một phát vào ngực, tuyển nhân viên bán hàng siêu thị quá bất ngờ nên chàng ngã ngửa ra đằng sau…

– Đồ vô duyên, định lợi dụng hả!

Có ý tốt với cô gái nhưng được đáp trả bằng cú đạp mạnh đau đớn, lại còn bị nghĩ là lợi dụng, chàng đứng dậy phủi quần áo, nhìn cô gái tỏ vẻ nghi ngờ:

– Sao kêu đau chân mà đạp khỏe thế, việc làm tphcm nhìn thì xinh xắn mà ghê gớm như ma!

Cô gái lại tiếp tục trợn mắt nhìn hằn học, rồi chỉ ngón tay về phía chiếc xe máy:

– Kiểm tra xem xe làm sao thì đền đi! Đừng có chạm vào người tôi!

Lâm lủi thủi không nói câu nào, việc làm tại tphcm cúi xuống ngắm nghía chiếc xe máy để kiểm tra xem có bị xước hay hỏng hóc gì không. Chàng đã ngoài 30 tuổi, sinh ra trong một gia đình bình thường, bố mẹ làm công nhân đã nghỉ hưu, không có điều kiện học hành như bạn bè nên khi tốt nghiệp phổ thông trung học, chàng quyết định học nghề sửa xe máy để kiếm sống, lăn lộn đi làm thuê cho các cửa hàng mấy năm, giờ tay nghề đã giỏi, cộng với số vốn tích góp được trong quá trình đi làm nên chàng mở được một cửa hàng sửa xe nhỏ. Chẳng hiểu đen đủi thế nào, sáng nay vừa mở cửa hàng như mọi khi, Lâm sang bên đường mua gói xôi về ăn, nào ngờ giữa đường lại va phải cô gái đanh đá kia…

– Tôi kiểm tra kỹ rồi, việc làm ở tphcm xe cô không làm sao đâu! Chỉ hơi bẩn một ít ở đầu xe do bị đổ xuống vũng nước, tiện tôi rửa luôn để đền cho cô!

Cô gái đang gọi điện cho ai đó cằn nhằn về sự cố này, nghe thấy Lâm nói vậy cô bỏ điện thoại xuống, chân bước thấp bước cao tiến về phía xe máy của mình:

– Đổ đến rầm một cái mà bảo không làm sao à! Kiểm tra kỹ lại xem, hay là sợ phải bắt đền nên nói thế.

Vừa nói cô gái vừa mở khóa xe, tìm việc làm ở tphcm nổ máy, tay vặn ga lên xuống rồi cau mày:

– Đấy! tiếng máy nghe khác lắm, tôi thấy không êm như mọi khi đâu. Đằng nào tôi cũng xin nghỉ làm nửa ngày, anh ngồi kiểm tra cho kỹ, chừng nào xe tôi ngon lành thì tôi mới đi!

Lâm thở dài giải thích:

– Cái đó là do xe của cô lâu không thay dầu máy nên bị như vậy, có phải lỗi của tôi đâu!

Cô gái lại trợn tròn mắt:

– Nói thế mà nghe được à! Chắc chắn là do xe bị đổ nên mới thế, tôi không biết, anh muốn làm thế nào thì làm!

Lâm không biết giải thích thế nào, tìm việc làm tphcm đành mở chiếc tủ kính, lấy một hộp dầu ra. Loay hoay cúi xuống chiếc xe máy, dùng cái Kìm mỏ bằng mở nút, lấy chiếc que thăm dầu để thử, biết là dầu đã lâu không được thay nhưng biết lỗi do mình nên cô gái kia bị ngã sưng hết chân nên chàng đành ngậm ngùi tháo cho dầu cũ chảy đầy cái ca nhựa rồi gọi:

– Cô gì ơi, cô nhìn xem đây này, khóa giàn giáo dầu cũ của cô đen ngòm thế này, chắc phải lâu lắm không thay, đi xe thế này nhanh hỏng lắm!

Cô gái lại nhảy lò cò tới, hộp đồng hồ nước nhìn vào cái ca nhựa chỉ thấy một màu đen giống màu nước cống. Biết mình đã nghi oan cho người kia, nhưng vẫn nói nước đôi:

– Có thể là trùng hợp thì sao, anh làm thế nào cho nó chạy tốt như cũ là được!

Lâm bật cười:

– Muốn như cũ thì tốt nhất là không phải làm gì! Con gái các cô, đi xe thì chỉ biết xe sạch hay bẩn, có mấy ai quan tâm bảo dưỡng đâu. Xích của cô cũng hơi trùng rồi đấy, xe gom rác nếu cô không bận đi ngay thì để tôi chỉnh luôn một thể!

Nghe Lâm nói vậy, cô gái bỗng tủm tỉm cười. Lúc này chân đã đỡ đau hơn, cô mới đứng im quan sát kỹ người thợ sửa xe máy. Cậu ta có nước da ngăm đen, đồng hồ nước bàn tay khỏe mạnh, khuôn mặt hiền lành khá đẹp trai và đặc biệt có đôi mắt rất sáng. Qua cách nói chuyện, cô cũng đoán được cậu ta là người hiền lành, thật thà!

– Cửa hàng sửa xe này của anh à! Mà anh tên là gì vậy…

Lâm ngẩng mặt lên nhìn xung quanh vì tưởng ai hỏi nhưng không có ai khác ngoài cô gái kia, đồng hồ đo nước chàng hơi ngạc nhiên khi thấy giọng điệu đanh đá lúc đầu dường như đã biến mất. Thay vào đó là một giọng nói nhẹ nhàng và có vẻ như chứa đựng một sự bánh xe đẩy quan tâm nào đó, chàng trả lời:

– Cô hỏi tôi à?! Tôi tên Lâm, chỗ này tôi thuê để mở cửa hàng sửa xe máy, mới được hơn một năm thôi. Nhà tôi ở cuối con phố này, còn cô tên là gì?

Cô gái cũng thấy thái độ của mình lúc nãy có phần hơi quá đáng, cô tiến tới phía Lâm giọng nhẹ nhàng nhưng hơi ấp úng:

– Tôi…À, em là Vân Anh, chắc em ít tuổi hơn…

Đang định hỏi chuyện thì nàng thấy có mấy khách vào bơm xe, giải pháp âm thanh tòa nhà nhìn theo dáng người của Lâm, nàng thấy chiếc áo bảo hộ màu xanh đã bạc, đôi chỗ loang lổ những vết dầu mỡ, những giọt mồ hôi đã lấm tấm trên trán và hai bên thái dương. Đôi bàn tay Lâm đang cầm mấy đồng tiền lẻ của khách trả, chàng vuốt lại cho ngay ngắn rồi đút vào túi áo ngực. Cứ như vậy, Lâm hết đứng lên rồi lại ngồi xuống vì cứ một lúc lại có khách vào.

Lần đầu tiên Vân Anh chứng kiến và quan sát kỹ cuộc sống của người lao động tay chân, tự nhiên trong lòng bỗng dấy lên một chút gì đó thương cảm. bảo trì hệ thống cơ điện tòa nhà Nàng vốn là tiểu thư con nhà giàu, từ nhỏ đến lớn chỉ biết ăn và học, ra trường thì cũng chả phải lo lắng gì đến công việc vì đã có bố mẹ đỡ đầu…

– Cô ăn sáng chưa…

Đang bâng khuâng nghĩ ngợi, Vân Anh hơi giật mình khi nghe tiếng hỏi của Lâm:

– Em?! sáng em ăn rồi. Hình như anh chưa ăn…

Lâm đứng dậy, đeo cái găng tay bằng cao su vào, rồi nhìn về phía nàng:

– Bây giờ cô ngồi vào trong bàn kia để tôi rửa xe, kẻo nước lại bắn vào người. Tưởng cô chưa ăn thì ăn tạm gói xôi tôi để trên bàn đó!

Cầm cái vòi nước trong tay, Lâm bỗng thấy trong lòng có chút gì đó vui vui, cảm giác khác hẳn mọi hôm. Vừa rửa xe, Lâm vừa liếc nhìn về phía Vân Anh. Nàng diện một chiếc váy màu hồng rất thời trang, mái tóc dài uốn xoăn để ngang bờ vai, khuôn mặt trái xoan xinh xắn đúng kiểu tiểu thư con nhà giàu nhưng lại toát ra một vẻ gì đó rất thông minh và cá tính. Lúc đầu chàng không có thiện cảm lắm vì thái độ đanh đá của nàng, nhưng sau một hồi nói chuyện chàng lại có cảm giác quý mến, một cảm giác thân thuộc như đã quen biết từ lâu…

– Nếu anh đói thì nghỉ tay ăn sáng đi, em cũng không vội đi đâu !
Nhìn gói xôi để trên bàn, cảm thấy áy náy vì thái độ ban nãy của mình, Vân Anh bảo Lâm một câu cho đỡ ngại. Không thấy tiếng trả lời, nàng quay lại, bất chợt thấy anh chàng sửa xe máy đang nhìn mình không chớp mắt, cái vòi nước cứ phun vào tủ đựng đồ nghề thay vì vào cái xe mà chàng không hay biết.

– Này! Anh bị làm sao thế, phun hết nước vào tủ rồi kìa…

Nghe Vân Anh quát lên, Lâm mới giật mình thả cái vòi nước xuống đất rồi hốt hoảng chạy đến lấy cái khăn lau những vệt nước trên cái tủ kính đựng la liệt các dụng cụ sửa xe của mình.

– Sợ người ta lấy cái gì hay sao mà nhìn kỹ thế !

Vân Anh vừa nói vừa cười khúc khích, càng làm cho Lâm ngại, chàng bối rối:

– Tôi chỉ nhìn…À xem chân cô có bị làm sao không thôi, cửa hàng của tôi thì có gì đâu mà lấy.

Biết Lâm ngại, Vân Anh không trêu nữa. Nàng lại ngồi im quan sát, trên cái bàn uống nước dành cho khách sửa xe có một bộ ấm chén tuy cũ nhưng lại được xếp ngay ngắn và rất sạch sẽ, bên cạnh có một chồng báo ngả màu vì đã quá lâu. Mọi thứ đều đơn giản nhưng lại gọn gàng, ngăn nắp…

– Xe của cô xong rồi đấy!

Lâm đặt chìa khóa xe lên bàn và ngồi xuống, lưỡng lự một lúc chàng lại kéo cái ghế ra xa phía Vân Anh, rồi thò tay vào túi lấy ra một cái khăn nhỏ lau mồ hôi…

– Anh sợ bị đạp giống lúc nãy à, tự nhiên kéo ghế sang đấy.

Nghe Vân Anh nói, Lâm hơi đỏ mặt, chàng lúng túng:

– Tôi… người tôi toàn mùi dầu mỡ…sợ tiểu thư như cô không quen…

Câu nói của Lâm làm Vân Anh cảm thấy day dứt, nàng thoáng thấy nét buồn pha lẫn sự tự ti trên khuôn mặt của Lâm. Nàng vội nói:

– Thì đó là do công việc … Giống như người bán hàng ăn vậy, người cũng toàn mùi hành, mùi tỏi thôi mà. À, của em hết bao nhiêu tiền cho em gửi…

Lâm ngạc nhiên:

– Tiền bạc gì, cái này là tôi đền mà. Không phải trả tiền gì đâu, cô không sao là tôi yên tâm rồi…Lúc nãy thấy cô kêu đau chân, tôi cứ sợ là…

Vân Anh cười khúc khích:

– Sợ phải nuôi cả đời à! Yên tâm đi, nuôi em không tốn cơm đâu!
Đang nói, nàng chợt ngừng lại, đôi má ửng hồng ngại ngùng vì thấy mình đùa vô tư quá, kể cả những người đàn ông đồng nghiệp cùng cơ quan, hay với những người theo đuổi nàng thì cũng chẳng bao giờ được nàng nói những câu đùa như vậy. Với Lâm, nàng cũng có một cảm giác thân thuộc nào đó mà không thể giải thích được…

Tìm cách trả tiền nhưng Lâm vẫn dứt khoát từ chối. Vân Anh đứng dậy ra về, nàng cứ chần chừ mãi xem Lâm có xin số điện thoại của mình hay không, nhưng chẳng thấy Lâm nói gì. Nếu những gã đàn ông khác gặp nàng thì kiểu gì cũng tìm cách xin số điện thoại hoặc nick chat để liên lạc, đằng này chàng trai kia có vẻ nhút nhát và không làm như vậy. Chính điều đó đã làm cho nàng càng có thiện cảm hơn, đội chiếc mũ bảo hiểm lên đầu, nàng rút điện thoại ra và bảo:

– Số điện thoại của anh bao nhiêu để em lưu vào!

Lâm ấp úng:

– Cô lấy số của tôi làm gì! Cửa hàng của tôi ở đây, nếu xe có hỏng hóc gì thì cứ mang ra đây tôi sửa…

Vân Anh thoáng có chút xấu hổ trong lòng vì chưa gặp phải trường hợp nào như thế này, nhưng nhanh trí nàng vội nói:

– Anh hay nhỉ, xe hỏng thì làm sao mà mang ra đây được, anh cho số thì em gọi anh ra tận nơi để sửa. Cái đó coi như là trách nhiệm của anh cho đến khi chân em khỏi hẳn thì thôi.

Lâm đọc số điện thoại cho Vân Anh mà khuôn mặt không biết là buồn hay vui, như chợt nhớ ra Lâm chạy vội vào trong quán lấy thứ gì đó rồi bảo Vân Anh:

– Tôi quên mất, thay hộp dầu được hãng người ta khuyến mại cái móc chìa khóa, cô cầm lấy mà dùng!

Đang tức tối, nàng cũng phì cười vì thái độ thật thà của Lâm, cầm lấy cái móc chìa khóa cho vào túi xách, nàng phóng xe đi luôn trước ánh mắt ngơ ngác của anh chàng sửa xe.

Chương 2. Hai chị em và gã đàn ông đến nhà

– Vân Anh đâu rồi con. Có cậu Tùng đến thăm đây này, xuống ngay nhé!

Đang nằm trên giường đọc sách nghe thấy mẹ gọi, nàng miễn cưỡng bỏ quyển sách xuống, miệng lẩm bẩm:

“Lại đến, sao mà khỏe đến thế không biết nữa!”

Tùng mặc áo sơ mi trắng với chiếc quần Jean, đầu vuốt keo bóng mượt, cặp kính cận thường trực trên khuôn mặt, vừa nhìn thấy Vân Anh xuống cầu thang, Tùng vội vàng đứng dậy:

– Chiều ở cơ quan, Anh nghe mẹ nói em bị ngã xe. Anh mang cho em hộp dầu xoa Con Voi của Singapo, tốt lắm đấy, em xoa vào mai khỏe ngay! Loại này đắt tiền lắm, em dùng luôn đi…

Vân Anh ngồi xuống ghế thở dài:

– Cảm ơn anh! Em có phải voi đâu mà dùng loại dầu này, đắt tiền thì anh giữ mà dùng! em bị nhẹ thôi, không cần đến đâu.

Bà Vân thấy thái độ của con gái như vậy nên vội vàng:

– Cháu chu đáo quá, cứ để đấy lát em nó dùng sau! Uống nước đi cháu.

Thấy cả hai im lặng, bà Vân hiểu ý đứng dậy và bảo:

– Thôi hai đứa cứ nói chuyện tự nhiên, cô lên phòng với chú để bàn chút việc đã…

Vân Anh phụng phịu nhìn theo mẹ đi lên cầu thang, nàng vội rút điện thoại ra nhắn tin cho đứa em gái xuống giải cứu. Tùng rót chén nước đưa cho nàng, mục đích để khi nàng cầm sẽ tranh thủ chạm vào tay, nhưng chiêu này không qua khỏi mắt Vân Anh, nàng nói:

– Anh cứ để đấy, em không uống được trà, uống lại mất ngủ…

Tùng tiu nghỉu đặt chén nước xuống rồi nhẹ nhàng:

– Chân em đau thế…chắc còn lâu mới khỏi, hay để từ ngày mai anh qua đưa em đi làm, rồi chiều anh đón em về, như thế yên tâm hơn.

Vốn không ưa gì Tùng, nhưng vì cậu ta làm cùng cơ quan với mẹ nên Vân Anh cũng cố gắng để nói chuyện. Theo đuổi Vân Anh đã gần một năm, ở cơ quan Tùng cố gắng lấy lòng mẹ nàng nên được bà quý mến, biết Tùng có tình cảm với con gái mình nên bà cũng tạo cơ hội cho hắn đến nhà gặp gỡ. Không hiểu sao Vân Anh lại không thích, cô luôn tìm cách bóc mẽ, cốt để cho Tùng xấu hổ mà bỏ ý định theo đuổi mình đi:

– Còn lâu mới khỏi hả? sao vừa nãy anh nói xoa dầu con voi của anh là khỏi ngay, hóa ra là dầu giả à. Cảm ơn anh, em tự đi được, không dám phiền…

Tùng cầm hộp dầu lấy ly do, định đứng dậy sang ngồi cạnh Vân Anh để hướng dẫn nàng cách dùng thì thấy Vân Nhi em gái của nàng bước xuống cầu thang. Tùng cau có vì bị mất cơ hội, nhưng vẫn cố tỏ vẻ tươi cười:

– Vân Nhi à. Tối nay không học bài hả em!

Cô bé Vân Nhi nhảy tót lên ghế ngồi cạnh chị mình rồi nói:

– Em học xong lâu rồi! Từ giờ đến lúc đi ngủ là em cứ ngồi đây xem vô tuyến thôi.

Không nói được câu gì, Tùng ngồi im tìm cách khác để đối phó. Hai chị em cứ tíu tít nói chuyện với nhau như thể không có sự xuất hiện của Tùng vậy. Hắn nhìn xung quanh, bất chợt nhìn thấy bức tranh treo trên tường bị nghiêng, đang định đứng dậy chỉnh lại thì Vân Nhi nhanh nhẩu nói:

– Anh về à, em chào anh! Để em mở cửa cho…

Tùng bối rối giải thích:

– Đâu, anh vừa mới đến, về thế nào được. Đứng dậy chỉnh lại bức tranh thôi, thấy nó hơi nghiêng!

Vân Nhi tỉnh bơ:

– Thế à! Em lại tưởng anh về để em ra mở cửa.

Vân Anh nháy mắt em gái rồi đứng dậy:

– Thôi anh cứ ngồi chơi tự nhiên, em lên phòng đi tắm. Vân Nhi ngồi tiếp nước cho anh Tùng uống cho thoải mái vào nhé!

Chẳng cần biết thái độ phản ứng của Tùng, nàng đứng dậy đi lên phòng của mình, mặc cho Tùng nhìn theo đầy vẻ tiếc nuối…
Vân Nhi mở ấm trà lắc lắc rồi nói:

– Thế anh sắp về chưa?! để em biết còn đun nước. Nếu về luôn thì uống nốt chỗ này là đủ!

Tùng mặt đỏ ửng nhưng vẫn cố gắng tỏ ra thoải mái:

– Vân Nhi này! Hôm nào anh tặng em con búp bê Barbie nhé, đắt tiền lắm nhưng em chơi sẽ thích hơn, thấy con gấu bông của em cũ quá rồi!

Con bé ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào mặt Tùng:

– Con búp bê Barbie đấy sợ anh không đủ tiền mua đâu, còn mua đồ nhái Trung Quốc thì trên chợ đêm bán đầy!

Chẳng hiểu sao con bé mới học lớp 6 này lại đoán trúng tim đen của Tùng, hắn cũng định mua con búp bê Barbie hàng nhái của Trung Quốc cho nó để lấy lòng, ai ngờ lại bị nó bắt bài trước. Tùng nghĩ thầm bọn trẻ con bây giờ khôn thật! Hắn chống chế cho đỡ ngượng:

– Cái này anh phải nhờ mấy thằng bạn bên nước ngoài đặt nó mua cho thì mới có hàng xịn! Sợ hơi lâu thôi, nhưng anh sẽ cố gắng mua tặng em.

Ngồi một lúc suy nghĩ, Tùng mới chợt nhớ ra là con bé Vân Nhi này rất hâm mộ diễn viên Hàn Quốc nổi tiếng Kim Tan trong bộ phim đang ăn khách Những người thừa kế. Kiếm chuyện làm quà và lấy lòng cô em gái, hắn vào luôn đề tài:

– Phim Những người thừa kế hay em nhỉ, cậu Kim Tan đẹp trai quá!
Đúng như hắn dự đoán, vừa nhắc đến Kim Tan là con bé quay lại ngay:

– Anh cũng thích Kim Tan à!?

Tùng đắc chí, biết là đã kiếm được chủ đề để bắt chuyện làm thân, hắn đáp:

– Thích chứ, cậu ấy đẹp trai như thế cơ mà!

Con bé có vẻ ngạc nhiên, nó lại nhìn chằm chằm vào mặt Tùng và cau mày thắc mắc:

– Lạ nhỉ, bọn con trai lớp em thì đều ghét Kim Tan, chỉ có bọn con gái mới thích thôi. Anh là con trai mà lại thích thì hơi lạ đấy. Hay là anh có vấn đề về giới tính không?

Tùng xua tay lia lịa:

– Không! Không! Anh là chuẩn men đấy, thấy phim hay, diễn viên đẹp thì hâm mộ thôi!

Nói rồi hắn đứng dậy, chứng tỏ mình cũng hâm mộ Kim Tan giống nó:

– Em xem này! Cái áo này, kiểu tóc này là anh để theo phong cách của Kim Tan đấy, nhìn đẹp trai giống cậu ấy không!

Vân Nhi nghe thấy thần tượng của mình liền đứng dậy, nhìn Tùng từ trên xuống dưới, nhìn đi nhìn lại xem có giống nhân vật mà cô hâm mộ hay không:

– Nhìn anh giống Kim Khâu chứ Kim Tan cái gì. Kim Tan đẹp hơn anh quá nhiều, trông chả liên quan gì cả!

Biết mình đã thua cuộc, hắn đứng dậy ra về, mắt vẫn nhìn lên phía phòng của Vân Anh đầy ấm ức!

Chương 3. Những cuộc điện thoại trong đêm

– Chân chị đỡ chưa, có cần xoa dầu con voi không?

Cô em gái đặt hộp dầu của Tùng mang đến để trên giường và cười khúc khích, Vân Anh cũng tủm tỉm cười:

– Người đâu mà vô duyên thế không biết! Đàn ông mà suốt ngày mở mồm ra là tiền, chắc gì đã có mà suốt ngày khoe, chị chúa ghét loại người như vậy!

Vân Nhi giúp chị dán miếng cao vào vết thương ở đầu gối, nghe chị nói cũng hùa theo:

– Em thấy ông này nổ lắm. Cho người ta cái gì thì cũng kèm theo câu là đắt tiền lắm đấy! ức chế dã man. Em giúp chị đuổi về rồi đấy! Chả hiểu sao mẹ lại có vẻ quý mới chết chứ!

Vân Anh thở dài:

– Thì khéo nịnh chứ sao, đàn ông mà mồm miệng như tép nhảy!

Bất chợt nhìn thấy cái móc chìa khóa mà Lâm đưa cho Vân Anh tại hàng sửa xe máy, Vân Nhi cầm lên ngó nghiêng rồi nói:

– Chị cho em cái này làm móc chìa khóa xe đạp nhé!

Vân Anh vội giật lại, tủm tỉm cười:

– Cái này của…của bạn chị tặng, chị cho em cái móc kia của chị nhé!

Nói rồi nàng tháo cái móc có con gấu bông màu trắng rất đẹp đưa cho em gái:

– Em thích cái này không, cho em đấy!

Khỏi phải nói, con bé xuýt xoa:

– Đẹp thế! Rõ ràng cái này đẹp hơn nhiều mà lại cho, cái kia có gì đâu mà chị lại thích!

Câu hỏi ngây thơ của đứa em gái làm nàng hơi đỏ mặt, chính nàng cũng không hiểu tại sao mình lại phản ứng như vậy. Có lẽ cuộc gặp gỡ bất ngờ sáng hôm nay đã làm cho nàng có một sự thay đổi nào đó tuy không rõ rệt nhưng lại khiến nàng vui hơn thường ngày.

– Vân Nhi về phòng ngủ đi, để mẹ nói chuyện với chị!

Bà Vân nhẹ nhàng nhìn con bé tung tăng cầm cái mốc chìa khóa chạy về phòng ngủ rồi quay lại nhìn Vân Anh thở dài:

– Mẹ thấy thấy thái độ của con với cậu Tùng như vậy là không lịch sự đâu! Có thích hay không thích người ta thì cũng không nên gay gắt như vậy. Con cũng đã 25 tuổi rồi, không còn trẻ nữa đâu, con gái có thì, kén quá rồi khổ đấy con ạ!

Vân Anh phụng phịu:

– Người đó không tốt như mẹ nghĩ đâu, chỉ võ mồm thôi. Cái anh ta thích chẳng qua là cái nhà này thôi mẹ ạ! Người có điều kiện thật sự thì người ta lại không khoe khoang như thế. Càng tiếp xúc con càng cảm thấy ghét…

Bà Vân thở dài:

– Xã hội bây giờ đúng là không giống ngày xưa, người ta đến với nhau vì mục đích nhiều hơn là tình cảm chân thành. Tuy nhiên mình cũng không nên nghĩ xấu về người ta như vậy, không thích thì vẫn có thể làm bạn, cư xử như vậy thì không nên con ạ! Lắm mối tối nằm không, bao nhiêu người theo đuổi mà ai con cũng chê, cứ thế này thì bao giờ mới lấy được chồng!

Vân Anh phụng phịu:

– Chuyện tình cảm sao mẹ cứ ép con vậy, bao giờ có bạn trai con sẽ đưa về ra mắt bố mẹ…

Bà Vân nhẹ nhàng kéo con gái tựa vào vai rồi thủ thỉ:

– Con đã lớn rồi, bố mẹ không ép buộc gì trong chuyện tình cảm. Ngày xưa bố mẹ lấy nhau cũng chỉ có hai bàn tay trắng, vậy mà bây giờ đã có được cơ ngơi đầy đủ thế này. Tất cả cũng vì tình yêu đấy con ạ! Mẹ không mong con lấy chồng giàu, chỉ mong sao con có được một người đàn ông chân thành, có trách nhiệm với gia đình và nghị lực, chỉ cần như vậy thì sẽ có tất cả!

Nằm trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn đường vàng vọt ngoài khu phố vắng lọt qua rèm cửa phòng ngủ lấp lánh cái màu mờ nhạt, khung cảnh vẫn như bao đêm trước, vậy mà bây giờ nàng bỗng thấy nó đẹp và lãng mạn thế. Ngồi dậy, nàng lấy chiếc điện thoại ra xem, toàn tin nhắn hỏi thăm của Tùng và những đối tượng đang theo đuổi nàng tại cơ quan. Thoáng có một chút thất vọng nào đó, nàng lại bỏ điện thoại xuống.

Đang định nhắm mắt lại thì bỗng có tiếng chuông điện thoại reo, tự nhiên nàng cảm thấy hồi hộp, tim đập mạnh. Nhưng nàng lại nhớ ra Lâm chưa có số của mình, nhìn số điện thoại lạ gọi đến nàng cũng hơi thắc mắc vì không biết là ai…

“Anh Tùng đây! Anh gọi bằng số khuyến mại cho rẻ. Em ngủ chưa, nhớ xoa dầu Con Voi vào nhé, loại đấy đắt tiền lắm, em đừng bỏ kẻo phí”

“Cảm ơn!”

Nàng ngắt máy và cảm thấy hơi khó chịu. Mở số điện thoại của Lâm ra, nàng định nhắn tin nhưng lại thấy ngại vì không biết nói gì và nàng cũng chưa chủ động nhắn tin cho chàng trai nào cả.

Suy nghĩ một lúc, nàng quyết định nhắn tin cho Lâm:

“Em là nạn nhân của anh đây, nhắn để anh biết số, lần sau em gọi anh đến sửa xe còn biết là ai”

Nàng bỏ máy xuống và hồi hộp chờ đợi!

Mười lăm phút trôi qua, không thấy Lâm trả lời, tự nhiên nàng cảm thấy buồn, thoáng một chút tủi thân vì chưa bị rơi vào cảm giác thế này bao giờ. Nàng với tay tắt đèn ngủ rồi chùm kín chăn, gạt bỏ những suy nghĩ đang vương vấn trong đầu.

Điện thoại lại reo lên, nàng vội vàng cầm máy lên nghe thì thấy một bài hát nheo nhéo vang lên:

“Em ơi suốt đêm thao thức vì em, vì lời giã từ lúc anh ra về…”

“Ai đấy”

“Anh Tùng đây, cho em nghe bài hát này để ngủ cho ngon, chúc em có những giấc mơ đẹp”

Nàng ngắt máy luôn, không thèm nói thêm câu nào nữa. Ngồi dậy tựa lưng vào thành giường, nàng suy nghĩ xem có cách nào để cho Tùng không làm phiền mình nữa. Sự quan tâm quá đáng của hắn chỉ càng làm nàng cảm thấy ghét hơn mà thôi.

Chuông điện thoại lại vang lên, lần này không chịu được nữa, nàng cầm máy nghe và quát lớn:

“Anh hết việc để làm rồi à? Biết mấy giờ rồi không mà còn gọi làm phiền tôi, anh không thấy xấu hổ à?”

“Tôi…tôi xin lỗi! tôi vừa nhận được tin nhắn của cô nên mới biết số để gọi lại hỏi thăm. Xin lỗi…”

Vân Anh hoảng hốt đặt tay lên miệng như muốn ngăn lại những lời nói vừa rồi, hóa ra người gọi lần này là Lâm, chàng lại bị mắng oan…

“Anh Lâm! em xin lỗi, em tưởng là người khác làm phiền nên mới nói vậy. Không phải em nói anh đâu…Mà sao…sao bây giờ anh mới gọi…À, sao anh thức khuya vậy?”

“Điện thoại hết pin nên giờ tôi mới nhận được! Chân cô thế nào rồi? Một lần nữa tôi…Lúc tối tôi có đi mua được ít mật gấu, nếu tiện thì cô cho tôi xin địa chỉ, ngày mai tôi mang qua cho cô…”

Vẫn giọng nói mộc mạc và lúng túng nhưng lại toát lên vẻ gì đó rất chân thành của Lâm đã làm Vân Anh rất xúc động, nàng im lặng một lúc rồi mới trả lời:

“Chiều mai nếu anh rảnh thì có thể gặp em ở quán cafe trên phố Khúc Hạo, chỗ đó gần cửa hàng anh và cơ quan em nên sẽ tiện hơn”

Chương 4. Lần hẹn đầu tiên và vị khách không mời

Chiều hôm sau.

Hết giờ làm, Vân Anh vội nhìn đồng hồ đã sắp đến giờ hẹn với Lâm, nàng vội vàng mở túi xách lấy chiếc gương nhỏ ra ngắm nghía lại khuôn mặt của mình, trang điểm lại một số chỗ chưa ưng ý. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc cho ngay ngắn rồi lấy xe đến chỗ hẹn. Nhìn xung quanh chưa thấy Lâm đến, nàng chọn một bàn ngoài sân, xung quanh trồng các loại hoa cúc với màu sắc khác nhau rất đẹp, đang tủm tỉm cười vì nghĩ đến lần hẹn này thì bất ngờ thấy Tùng xuất hiện, miệng tươi cuời, giọng nói hớn hở:

– Hello Vân Anh! Em vào đây uống nước à!

Khỏi phải nói, Vân Anh vừa ngạc nhiên vừa tức tối:

– Em có hẹn với bạn ở đây! Anh vào đây làm cái gì?

Tùng thản nhiên:

– Anh qua cơ quan để đi cùng em về, thấy em vào đây một mình nên anh cũng vào. Kể ra mình cũng chưa có dịp nào ngồi uống nước nói chuyện với nhau thế này!

Dường như không nhận ra thái độ khó chịu của Vân Anh, Tùng hơi cúi người nhìn xuống chân của nàng, tỏ vẻ quan tâm:

– Có vẻ đỡ đấy nhỉ, chắc em xoa dầu Con Voi của anh rồi đúng không! Em cứ chịu khó xoa một ngày hai lần là khỏi ngay. Dầu này….

– Dầu này đắt tiền lắm đúng không? – Vân Anh ngắt lời của Tùng

Gã tủm tỉm cười khoái chí:

– Đúng đấy! hàng xách tay của Singapo đấy em ạ! Không phải ai cũng có điều kiện để mua được đâu…Nhưng với em thì anh chẳng tiếc cái gì, dù khó đến mấy anh cũng tìm cho bằng được, chỉ mong em hiểu…

Chưa nói hết câu thì người phục vụ đã đặt hai cốc nước lên bàn, tay cầm tờ giấy nhỏ và cái bút rồi hỏi:

– Anh chị dùng gì ạ!

Tùng cầm quyển Menu lật hết trang này đến trang khác rồi hỏi Vân Anh nhưng nàng không để ý, tay liên tục nhìn đồng hồ có vẻ sốt ruột. Nàng ngước lên nói với người phục vụ:

– Chị đợi bạn đến rồi gọi đồ sau nhé!

Tùng gọi một ly sinh tố Mãng Cầu rồi hỏi Vân Anh:

– Bạn đồng nghiệp của em à, hẹn mấy giờ mà chưa thấy đến? Người đâu mà vô ý thức! Anh mà hẹn ai thì chả bao giờ sai hẹn, mình phải biết tôn trọng người khác chứ…Thời gian bây giờ là tiền là bạc chứ đùa à! Em có biết ông Bill Gates không, ông ta rơi 100 Đô xuống đất nhưng không có thời gian để mà cúi xuống nhặt…

– Anh nói ít thôi !

Đang khó chịu vì sự xuất hiện vô duyên của Tùng, cộng thêm hắn cứ ngồi lảm nhảm, nàng tức quá quát lên thì bất chợt không tin vào mắt mình, Lâm xuất hiện ngay trước mắt với một diện mạo hoàn toàn khác ngày hôm qua. Chiếc áo Vest màu đen cài một khuy, ôm sát thân hình vạm vỡ của chàng, kết hợp với chiếc quần Jean màu trắng càng làm cho chàng nổi bật, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, mặc cho Lâm đã cười chào mà nàng vẫn ngây người ra vì quá bất ngờ trước diện mạo của chàng ngày hôm nay…

– Xin lỗi, tôi nhầm quán bên cạnh nên giờ mới vào đây!

Chính Tùng cũng hơi choáng váng vì sự xuất hiện của Lâm, hắn hết nhìn Lâm rồi lại nhìn Vân Anh thăm dò xem thế nào.

– Em cũng vừa mới đến thôi, anh ngồi đi!

Vân Anh tươi cười chỉ tay vào cái ghế cạnh mình cho Lâm ngồi, rồi tiếp tục:

– Giới thiệu với anh Lâm, đây là anh Tùng, là đồng nghiệp cùng cơ quan với mẹ em! Còn đây là anh Lâm, là…là bạn trai của em!
Tùng đang cầm cái ống hút sinh tố mà tí nữa thì sặc khi nghe lời giới thiệu của Vân Anh, hắn há hốc mồm ngạc nhiên, mồm lắp bắp không nói được câu nào…

– Chào anh! Hân hạnh được biết anh! – Lâm đứng dậy đưa tay ra làm quen với Tùng.

Mắt gườm gườm nhìn tình địch nhưng Tùng cũng cố gắng tỏ ra vui vẻ:

– Tôi là Tùng, cử nhân Kinh tế chuẩn bị học lên cao học. Còn anh?!
Vân Anh giật mình khi nghe lời giới thiệu của Tùng, tuy không lạ với tính cách khoe khoang thích thể hiện vốn có của hắn, nhưng với Lâm có lẽ lại khác. Điều nàng lo lắng vì biết Lâm là người ít học, ra đời đi làm sớm, nếu Lâm giới thiệu lại thì sợ Tùng lại được thể coi thường bạn mình, đang bối rối không biết làm thế nào thì Tùng nói:

– Vâng, Tôi là Lâm! Tôi làm nghề sửa xe máy. Cửa hàng của tôi ở ngay phố bên cạnh.

Vừa nghe thấy Lâm giới thiệu, Tùng thay đổi luôn nét mặt, hắn nheo nheo mắt nhìn Lâm rồi rụt tay lại, miệng nở nụ cười pha chút kênh kiệu, hắn nói:

– À, hóa ra là…sửa xe máy! Nghề này cũng vất vả đấy!

Càng lúc càng khó chịu trước thái độ của Tùng, Vân Anh đang định nói tỉa hắn một câu thì người phục vụ bàn lại xuất hiện, đặt ly nước lên bàn cho Lâm rồi hỏi:

– Thưa! Anh chị dùng gì ạ!

Lâm nhìn trên bàn chưa thấy Vân Anh chưa gọi đồ uống, chàng quay lại nhẹ nhàng:

– Vân Anh! Em uống gì?

Nàng bỗng thấy trong lòng vui vui khi tự nhiên hôm nay Lâm lại thay đổi cách xưng hô, không xưng tôi với cô như hôm trước. Mặc cho Tùng đang nhìn nàng không chớp mắt, nàng cố tình trêu tức hắn:

– Em vẫn như mọi khi mà, anh uống gì thì em uống đấy!

Mặc dù là lần hẹn đầu tiên với Lâm nhưng nàng cố tình nói vậy để chứng tỏ cho Tùng biết rằng hai người đã có quan hệ mật thiết từ trước. Lâm cũng đoán được ý của nàng nên gọi:

– Vậy cho tôi 2 ly Nâu đá, 1 ly nhiều sữa, 1 ly ít sữa!

Thấy cử chỉ, lời nói thân mật của Lâm và Vân Anh, Tùng ngứa mồm lại nhảy vào phá đám:

– Uống cà phê không tốt đâu, nó có hoạt chất cafein gây sạm da, hại gan, đen răng. Em nên uống sinh tố hoa quả như anh, vừa đắt tiền lại vừa bổ cho sức khỏe, giúp da mịn màng hơn, sống happy hơn, phòng chống được bệnh ung thư. Khi anh còn làm Thesis, À đề tài tốt nghiệp đại học, anh có một Time Trainee, À thực tập tại một Viện nghiên cứu về dinh dưỡng nên biết!

Mỗi câu nói của Tùng đều hàm ý thể hiện trình độ cũng như sự hiểu biết của mình. Thấy Lâm im lặng không nói gì, Vân Anh nhìn cái cốc trước mặt mà chỉ muốn phi luôn vào mặt Tùng cho bõ tức, cố kìm nén nàng đáp lại bằng giọng mỉa mai:

– Vâng! Cảm ơn anh đã cho em biết. Mấy cái thông tin của anh trên báo mạng nó đăng đầy, cần gì phải tốt nghiệp đại học để thực tập tại Viện dinh dưỡng mới biết được! Cà phê uống nhiều thì mới không tốt, uống đúng liều lượng thì lại giúp tinh thần sảng khoái, minh mẫn. Đàn ông đích thực thì cũng nên biết uống cà phê!

Tùng mặt méo xẹo vì biết mình lại bị nàng bóc mẽ, riêng Lâm thì cũng không lạ lắm với tính cách của nàng, nhất là sau vụ làm nàng ngã xe sáng hôm qua. Lâm cũng tủm tỉm cười vì cô bạn gái mới quen này tuy đanh đá nhưng lại rất dễ thương và thông minh. Tùng cay cú uống hết ly sinh tố, hắn tiếp tục giở quyển Menu để xem những món nào đắt tiền nhất thì gọi ra, kiếm cớ hỏi mọi người có dùng gì thêm không, rồi gọi la liệt các món khác, mỗi thứ hắn ăn một ít.

– Anh có ăn được hết không mà gọi lắm thế, định ăn thay bữa tối luôn hả?

Đang tâm đắc nhìn các món trên bàn xem ra cũng là một khoản kha khá để tình địch phải trả nên Tùng không để ý đến câu nói của Vân Anh, hắn cầm điện thoại lên nói mấy câu gì đó có vẻ như bận việc phải đi ngay bây giờ, hắn bỏ điện thoại xuống nét mặt đầy vẻ tiếc nuối:

– Anh phải đi bây giờ rồi! có mấy người bạn Việt Kiều ở Âu Châu mới về nước, hai người cứ ngồi tự nhiên nhé!

Chiêu trả vờ nghe điện thoại để bỏ về sau khi gọi la liệt các món để Lâm ở lại phải trả tiền đã bị Vân Anh bắt bài, nàng nhanh trí:

– Tiếc quá! Em đang định lát nữa nhờ anh mấy việc quan trọng mà anh lại phải đi, thôi để em nhờ người khác vậy!

Tùng đứng dậy định về thì nghe câu nói của Vân Anh, hắn vội ngồi xuống và ấp úng:

– À! Thật ra…Nếu có việc quan trọng thì anh thu xếp cũng được, em cứ nói đi, việc gì anh cũng giải quyết được hết!

Vân Anh tủm tỉm cười rồi nhẹ nhàng:

– Vậy anh chờ em một lát, em tiễn anh Lâm về rồi nhờ anh chút việc!

Tùng khoái chí gật đầu lia lịa, Lâm đang ngơ ngác không hiểu gì thì Vân Anh kéo tay chàng đứng dậy:

– Cảm ơn anh, hẹn gặp anh khi khác, để em tiễn anh ra cổng…

Mặc dù chưa hiểu rõ ý định của Vân Anh nhưng Lâm cũng đứng dậy chào Tùng để ra về. Bất chợt Tùng tươi cười gọi lại:

– Lâm này! Anh thông cảm, Tôi cả Vân Anh có việc bận nên hẹn anh khi khác chúng ta sẽ nói chuyện với nhau nhiều hơn!, hôm nay vội quá nên chưa hỏi han được gì nhiều. Khi nào rảnh thì anh cứ Contact, à liên lạc với tôi, tuy tôi như vậy nhưng được cái hòa đồng, dễ gần với tất cả mọi người!

Hắn tiếp tục quay ra nhìn Vân Anh:

– Em cứ tiễn anh Lâm về, anh ngồi đây đợi!

Vân Anh kéo Lâm ra khỏi quán, nàng đưa chìa khóa xe máy cho chàng và tất nhiên hai người sẽ không trở lại cái quán mà Tùng đang ngồi chờ Vân Anh nữa! Tùng đã bị nàng sử dụng chiêu Gậy ông đập lưng ông!

Chương 5. Những rung động đầu tiên

Lâm dựng xe máy xuống, thấy Vân Anh đang ngạc nhiên thích thú vì khung cảnh đang hiện ra trước mắt…

– Em thấy đẹp không?

Vân Anh nhìn Lâm tủm tỉm cười thay cho câu trả lời rồi vội chạy ra dang hai tay giữa bạt ngàn những bông cỏ lau trắng tinh khiết đang phủ đầy bãi bồi Sông Hồng. Những cơn gió mùa thu se lạnh thổi những đám cỏ lau đung đưa tạo thành từng lớp sóng hoa làm nàng ngây ngất, một vẻ đẹp thanh bình, yên ả khác xa sự ồn ào, náo nhiệt của trung tâm thành phố Hà Nội mà chính nàng cũng chưa có dịp thưởng thức.

Lâm đứng lặng người nhìn Vân Anh đang mơ màng ngắm khung cảnh thơ mộng, hoang sơ với bãi cát trải dài, đám cỏ xanh bát ngát…

– Hình như em chưa đến đây bao giờ? – Sợ Vân Anh lạnh, Lâm cởi áo vest khoác lên người nàng rồi hỏi.

Vân Anh quay lại nhẹ nhàng:

– Em chỉ đi qua thôi, chứ không nghĩ rằng ở đây lại đẹp như vậy. À! anh kể về anh đi, về cuộc sống về công việc chẳng hạn…

Kéo Vân Anh ngồi xuống một bãi cỏ, Lâm từ tốn kể, giọng chàng thoáng có chút ưu tư:

– Bố mẹ anh là công nhân may đã nghỉ hưu rồi, nhà còn một em gái nữa…Hết cấp ba là anh nghỉ học rồi theo nghề này đến bây giờ luôn…

Vân Anh thắc mắc:

– Nhưng hồi đó anh vẫn có thể vừa đi học vừa đi làm được mà!

Lâm cười buồn:

– Hồi đó gia đình còn khó khăn lắm, nếu hai anh em mà cùng học đại học thì bố mẹ không đủ điều kiện. Anh quyết định đi theo nghề này để kiếm tiền giúp đỡ bố mẹ và cũng tạo điều kiện cho đứa em gái yên tâm học hành. Năm ngoái nó tốt nghiệp rồi, giờ đang làm cho ngân hàng. Công việc của anh cũng ổn định nên gia đình cũng đỡ vất vả…

Vân Anh lặng người đi vì thương cảm cho Lâm, càng hiểu về hoàn cảnh của chàng, Vân Anh càng quý mến và dành tình cảm cho Lâm nhiều hơn. Thấy cả Lâm im lặng không nói gì nữa, Vân Anh chỉ tay về đám cỏ lau và hỏi:

– Em thích hoa này lắm, nó đẹp mộc mạc và mạnh mẽ như…

Lâm tủm tỉm cười:

– Từ nhỏ anh đã thích Hoa cỏ lau, tuy nó là cỏ dại nhưng rất đẹp, nó có thể mọc ở mọi nơi mà không cần ai chăm sóc. Khi hoa nở nó sẽ bung ra những hạt nhỏ màu trắng, gió thổi đi đến đâu thì hoa sẽ tiếp tục mọc ở đó…

Hái một ngọn cỏ lau, Lâm đưa cho Vân Anh, nàng hơi đỏ mặt, thẹn thùng trước sự lãng mạn của chàng…

– Anh Lâm hôm nay khác lắm nhé, đẹp trai hơn và lãng mạn hơn…

Lâm bật cười:

– Tại hôm nay có hẹn với người đẹp nên phải thay đổi chứ…

Vân Anh chợt nhớ ra lý do cuộc hẹn, nàng khẽ đấm nhẹ vào ngực của Lâm rồi phụng phịu:

– Đồ vô duyên! bảo đền người ta mật gấu mà chả thấy đưa gì cả…

Lâm bối rối nhìn cái áo vest của mình Vân Anh đang khoác, chàng thò tay vào túi lấy ra một cái lọ nhỏ rồi lại lúng túng:

– Của em đây, từ lúc gặp đến giờ chưa có dịp để đưa!…Anh Tùng đó có vẻ tốt với em…chắc hai người là…

Vân Anh thở dài chán nản:

– Anh đừng nhắc đến người đó, đàn ông gì mà dai như đỉa, nếu không nể mẹ em thì em cho đứt đuôi từ lâu rồi…Mà thôi bỏ qua đi, anh bỏ cửa hàng đi thế này có sao không, em làm phiền anh quá…

Lâm vội xua tay:

– Không phiền gì đâu, anh có một cậu nhân viên nữa, hôm qua cậu ta nghỉ nên em chưa gặp đó. Nếu lúc đó cậu ta không nghỉ thì anh đã không làm em bị ngã xe rồi…

Vừa nghe câu đấy, Vân Anh đã đứng dậy làm rơi cái áo của Lâm mà nàng đang khoác trên người và nói bằng giọng giận dỗi:

– À! Ý anh có phải là hối hận khi quen em phải không…

Lâm ngơ ngác:

– Ý anh là…Nếu không thì chân em sẽ không bị đau…chứ không phải có ý khác…

Chàng vội vàng cầm áo lên khoác vào người Vân Anh, trong lòng bỗng cảm thấy bối rối, đôi bàn tay chỉ muốn ôm chặt lấy người Vân Anh nhưng không dám, chàng lại lúng túng:

– Anh xin lỗi…

Vân Anh bỗng quay lại bật cười trước thái độ của Lâm, nàng véo nhẹ vào tay của chàng rồi chạy về phía để xe máy:

– Anh ngốc lắm…

Lâm ngây người vì hạnh phúc, tim đập rộn ràng nhìn theo Vân Anh, chàng quay lại hái một bó cỏ lau rồi mới chạy lên phía nàng…

Ngồi đợi dài cổ mà không thấy Vân Anh quay trở lại quán, Tùng miễn cưỡng đứng dậy thanh toán tiền mà mặt méo xệch vì tiếc của, vốn là gã ky bo nhưng luôn thích thể hiện trước mặt người khác nên khi phải bỏ mấy trăm ngàn ra trả cộng thêm sự xuất hiện của Lâm chiều hôm nay khiến hắn vô cùng tức giận, bao nhiêu oán hờn hắn trút hết lên người Lâm, coi Lâm như kẻ đã cướp người mình yêu mặc dù chưa bao giờ được Vân Anh đáp lại. Suy nghĩ một lúc rồi hắn lấy xe đi đến nhà bà Vân.

Vừa vào nhà thấy Vân Anh chưa về, hắn kể lại sơ qua đầu đuôi sự việc chiều nay cho bà Vân nghe, thấy bà thoáng chút lo lắng, hắn tiếp tục:

– Vậy đấy cô ạ! Thấy Vân Anh quan hệ với bọn đầu đường xó chợ, không có học thức cháu lo lắm! Không biết là nó dụ dỗ Vân Anh đi đâu mà không thấy về, bây giờ Nhà nghỉ đầy ngoài đường, cháu sợ là Vân Anh còn ngây thơ bị nó lừa vào đấy thì khổ một đời…Có phải ai cũng thật thà như cháu đâu!

Bà Vân hốt hoảng, cầm điện thoại gọi cho Vân Anh nhưng không thấy con gái nghe máy, bà đứng dậy nhìn ra phía cổng rồi quay lại hỏi Tùng:

– Thế…Thế cậu trai kia trông hình thức thế nào, có biết cậu ta làm công nghề gì không?

Tùng uống ngụm nước rồi lắc đầu ngán ngẩm:

– Nghề ngỗng gì cái ngữ ấy! nó làm sửa xe máy cô ạ, trông nhếch nhác lắm. Được cái khéo mồm, chắc nó lấy được cảm tình của Vân Anh rồi. Cái bọn sửa xe máy thì cô còn lạ gì, sểnh ra một cái là vác cả rổ đinh đổ ra ngoài đường để người ta đâm vào rồi tha hồ chặt chém tiền của họ. Xe đắt tiền như của Vân Anh thì vào đấy nó đổi hết đồ ngon…

Nói xấu người khác cũng là cách để tự nâng mình lên vị trí cao hơn, sau khi đạt được mục đích, Tùng đứng dậy xin phép ra về, trong lòng hả hê vì ít ra cũng đã tạo được ấn tượng xấu về Lâm trong mắt của bà Vân.

“Kiểu gì thằng sửa xe này cũng bị cấm đoán cho mà xem, định cướp người yêu của tao hả, còn lâu nhé con, dìm hàng người khác là nghề của tao rồi, thử xem mày được hay tao được!”

Vừa chạy xe Tùng vừa nghĩ mà bật cười thành tiếng khoái chí và tiếp tục ủ mưu nhầm loại Lâm ra khỏi cuộc đua này.

***

Tùng luôn tự nghĩ rằng mình đẹp trai, đào hoa trong khi lại sở hữu khuôn mặt lưỡi cày, đôi mắt một mí và làn da mai mái cộng với thân hình còi cọc, dáng đi thì rất khệnh khạng đến ngứa mắt.

Điều ngạc nhiên là ở cơ quan Tùng cũng có người con gái để ý đến và thích hắn ra mặt, thậm chí còn là cháu của ông phó giám đốc nữa, đó là cái Thu, tiếc rằng mồm Thu bị vẩu, hàm răng trên và dưới không liên quan đến nhau mặc dù có cùng chung một nhiệm vụ là nghiền thức ăn, vì vậy nên mỗi lần cho thức ăn vào thì mạnh đứa nào đứa đấy nhai. Mới đầu Tùng cũng tính toán xem có nên duyệt không vì thấy nhà nó cũng khá giả, nếu lấy nó thì con đường công danh tại cơ quan sẽ được thăng tiến. Cũng định nhắm mắt bước liều vì nghĩ rằng giữa thời buổi có tiền thì cái gì cũng thay đổi được, hắn vào trang tìm kiếm Google và gõ cụm từ “mồm vẩu có chữa được không”, mấy chục ngàn kết quả hiện ra, chủ yếu là từ những cơ sở thẩm mỹ viện. Tuy nhiên Tùng thấy rằng dù có thẩm mỹ được cho đẹp như người ta thì cái gen vẩu nó vẫn di truyền hết từ đời này đến đời khác, có tiền thẩm mỹ viện thì cũng chỉ cho đẹp hiện tại, đẻ con ra thì đứa con lại hiện nguyên hình ngay.

Nhất là gần đây Tùng đọc bài báo nói về đôi vợ chồng ở Hàn Quốc mới ly hôn, lý do là hai vợ chồng đều rất đẹp, vậy mà đẻ hai đứa con đều quá xấu, cuối cùng thì ông chồng phát hiện ra bà vợ đã từng đi thẩm mỹ, đại tu lại toàn bộ khuôn mặt, và mấy đứa con là sao từ bản gốc mà ra. Tùng rùng mình vì sợ, hắn tuy cũng tiếc Thu hay nói đúng hơn là tiếc cái vị trí là cháu của phó giám đốc nhưng cũng đành bó tay vì cũng thương cho các thế hệ mầm non tương lai của hắn.

Một lần đến chơi nhà bà Vân, Tùng gặp Vân Anh, ngất ngây trước vẻ đẹp đài các của nàng, nhà lại giàu có và quan trọng hơn nữa bà Vân lại là Trưởng phòng tổ chức cán bộ tại cơ quan, nếu được làm con rể của bà thì công danh sự nghiệp còn phải lo lắng gì nữa! Từ đó hắn luôn tìm cách lấy lòng bà Vân để có cơ hội tiếp cận nàng. Đem Vân Anh mà so sánh với cái Thu mồm vẩu như mái hiên di động có thể che nắng che mưa được thì đúng là một trời một vực! Vậy mà đã gần một năm theo đuổi, Tùng vẫn chưa đạt được mục đích, giờ tự nhiên lại xuất hiện thằng sửa xe máy kia…

Chương 6. Khi người ta yêu

Từ lúc nghe Tùng kể, bà Vân như ngồi trên đống lửa, tâm trạng vừa lo lắng vừa có chút giận con gái. Nếu đúng như những gì Tùng kể thì mối quan hệ này không thể chấp nhận được…Đang mải suy nghĩ thì bà nghe thấy tiếng mở cửa, biết con gái đã về, bà vội đứng lên định đi ra ngoài hỏi chuyện nhưng bà bỗng dừng lại quan sát để xem thái độ của con gái thế nào.

Vân Anh dựng xe, tháo mũ bảo hiểm, khuôn mặt vẫn đầy nét rạng rỡ vui tươi khác những ngày thường. Tay nàng cầm bó hoa cỏ lau, chỉnh lại vài ngọn mà miệng vẫn tủm tỉm cười. Dù không hiểu rõ con gái đang nghĩ gì nhưng bà Vân cũng đoán được con đang hạnh phúc…

– Con đi đâu mà giờ này mới về ! Gọi điện thì không nghe máy! Con vào đây mẹ có chuyện muốn nói!

Vừa bước vào nhà, nàng bỗng tắt hẳn nụ cười khi thấy giọng mẹ hôm nay nghiêm khắc quá. Nàng đặt nhẹ bó cỏ lau trên bàn, liếc nhìn thái độ của bà Vân rồi từ từ rút điện thoại từ trong túi xách ra:

– Con để điện thoại trong túi xách nên không biết…

Bà Vân liếc nhìn hoa rồi hỏi tiếp:

– Con vẫn chưa trả lời, con đi đâu mà giờ này mới về ?!

Vân Anh ấp úng:

– Con đi chơi với bạn…sao hôm nay mẹ khác thế, thỉnh thoảng con vẫn đi với bạn bè như vậy mà…

Bà Vân cau mày đầy ưu tư rồi vào luôn đề tài mà bà đang lo lắng từ lúc nghe Tùng nói:

– Có phải con mới quen một người làm nghề sửa xe máy đúng không, quan hệ thế nào thì mẹ không biết, nhưng con nên nhớ rằng mình là ai, không phải bạ ai cũng có thể đi chơi riêng với nhau được…hiểu chưa…

Vân Anh cúi mặt xuống, mắt rưng rưng như sắp khóc, nghe mẹ nói vậy nàng cũng hiểu ai là người đã kể cho bà chuyện này, càng nghĩ đến Tùng, nàng càng ghét…

– Con biết là ai kể cho mẹ nghe rồi, con đã lớn, con biết phân biệt đâu là người xấu đâu là người tốt. Đúng, anh Lâm là người sửa xe máy, nhưng con cũng phải nói rõ rằng anh ý là chủ của cửa hàng sửa xe máy, chứ không phải thấp hèn như mồm người khác nói với mẹ đâu…

Vân Anh thò tay vào túi xách lấy ra lọ mật gấu nhỏ của Lâm rồi đặt lên bàn:

– Tối hôm qua anh ý phải ra tận ngoại thành để mua cho con cái này đây…

Thấy khuôn mặt của con gái như sắp khóc, bà Vân cũng hơi áy náy, bà cầm lọ mật gấu lên xem và giọng nói nhẹ nhàng hơn:

– Thôi được rồi, mẹ chỉ muốn những điều tốt đến với con mà thôi…Cậu Tùng cũng lo lắng cho con nên chiều có qua đây hỏi thăm…

Nghe mẹ nhắc đến Tùng, Vân Anh phụng phịu đứng dậy cầm bó hoa cỏ lau rồi nói:

– Con xin phép lên phòng thay quần áo…

Bà Vân nhìn bó cỏ lau rồi bỗng nói:

– Con mang lọ hoa mẹ để trong bếp lên phòng mà cắm…Nếu hôm nào tiện thì mời anh Lâm đến nhà chơi…

Đêm hôm đó có ba người vẫn còn thao thức không ngủ được, Lâm ngồi ngoài hiên hút thuốc lá, Vân Anh tựa giường nhìn ra ngoài cửa sổ phòng ngủ. Cả hai đang mơ màng nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm nay, mọi việc dường như đã được ông trời sắp đặt trước để hai người gặp nhau…

Cầm trên tay cái áo vest mà chiều nay khoác lên người Vân Anh, Lâm vẫn cảm nhận nguyên vẹn mùi thơm trên người nàng.

“Mới chỉ có hai hôm mà tưởng đã quen biết từ lâu, có thể là tình yêu sét đánh mà người ta vẫn nói hay không? Romeo và Juliet yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên để tạo ra một thiên tình sử khiến cả thế giới phải ngưỡng mộ…”

Lâm cũng bật cười trước suy nghĩ của mình, không ngờ rằng khi yêu người ta lại lãng mạn đến thế. Thoáng chốc chàng lại thở dài, lo sợ một điều gì đó không may sẽ xảy ra làm ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai người…bởi từ trong sâu thẳm Lâm tự cảm thấy mình không xứng đáng với Vân Anh, nhất là về học thức. Lý trí và cảm xúc cứ giằng xé nhau khiến tâm trạng của Lâm hỗn độn, nhưng hơn tất cả vẫn là hình bóng của Vân Anh đã xâm chiếm và ngự trị trọn vẹn trái tim của chàng. Nụ cười, ánh mắt, giọng nói, cử chỉ dễ thương của nàng cứ hiện ra dù Lâm có muốn hay không…Vân Anh đến với cuộc đời của Lâm như một làn gió thổi tan sự cô đơn trống vắng bây lâu, bao nhiêu giá lạnh trong tâm hồn cũng không còn
nữa, làm chàng cảm thấy cuộc sống đẹp hơn, có ý nghĩa hơn!

Riêng Tùng thì hơi khác hai người kia một chút, hắn buộc sợi dây vào cái gối ôm rồi treo lơ lửng giữa phòng, đeo cái găng tay len cho giống các võ sĩ quyền anh nhà nghề, cởi trần và mặc cái quần đùi hoa, người hắn loi choi vừa đấm vừa đá cái gối ôm, mặt nhăn nhó, miệng nghiến răng rồi hú hí thành tiếng cho giống thần tượng của hắn là Lý Tử Long. Tùng đang tưởng tượng cái gối ôm kia là thằng Lâm, tình địch của hắn, vừa đấm hắn vừa chửi:

“Chết đi con, chết đi con…!
Mày định cướp trên giàn mướp à, chết này!
Bê trên cành lê à, chết này!
Vít trên cành mít à, chết này!”

Được mấy phút thì mệt quá Tùng ngồi dạng háng ra thở hồng hộc, mồ hôi ướt sũng thân hình còi cọc của hắn.

Chương 7. Cuộc hội ngộ trong ngày sinh nhật

Mấy tháng sau…

Trong bữa cơm tối tại gia đình Vân Anh. Ông Quang gắp thức ăn cho bà Vân và hai cô con gái rồi tươi cười bảo:

– Ngày mai sinh nhật con gái lớn của bố rồi! Gia đình mình nên đi ăn ở đâu cho vui nhỉ?!

Cái Vân Nhi thì nhanh nhẩu:

– Hay đi ăn tôm hùm đi bố mẹ, đúng không chị Vân Anh

Vân Anh tủm tỉm cười:

– Đúng đấy bố mẹ, lâu rồi cả nhà ta cũng chưa có dịp đi ăn với nhau. Ngày mai con sẽ khao cả nhà!

Bà Vân im lặng một lúc rồi nói:

– Cũng được! À, Vân Anh này, mẹ nghe con nhắc đến cậu Lâm cũng lâu rồi nhưng chưa biết mặt mũi thế nào, tiện mai sinh nhật thì con mời cậu ta đến…

Vân Anh đang ăn bỗng dừng lại suy nghĩ, vì biết là mẹ mình cũng chưa hoàn toàn tin tưởng mối quan hệ giữa hai người, nhất là Tùng luôn gặp và nói những điều không tốt về Lâm cho bà nghe. Chưa kịp trả lời thì ông Quang thắc mắc:

– Lâm nào nhỉ! Cậu ta đến nhà mình chưa…

Vân Nhi nói tỉnh bơ:

– Anh Lâm là người yêu của chị Vân Anh nhà mình, mấy lần con hỏng xe anh Lâm toàn đến trường đón con về, đẹp trai và manly dã man…

Bà Vân lừ mắt nhìn Vân Nhi:

– Con bé này, nói linh tinh…đã có gì đâu mà yêu đương…

Vân Anh đỏ mặt, lúng túng nhìn bố giải thích:

– Anh Lâm là…là bạn con…

Thấy thái độ của con gái, ông Quang hiểu ý và cười:

– Vậy thì ngày mai bảo nó đến để bố xem mặt mũi nó thế nào, vớ vẩn tôi sắp có con rể đến nơi rồi đây!

Bà Vân lại quay sang tỏ thái độ không vui:

– Lại được cả anh nữa! đã có gì đâu mà con rể, còn chưa biết hoàn cảnh, gia đình thế nào…Anh cứ nói thế người ta cười cho…

Ông Quang cười xuề xòa:

– Thời buổi tự do tìm hiểu, con mình nó có phải người thiếu hiểu biết đâu mà em phải lo…Thế cái Vân Anh kể qua cho bố xem nào?

Bà Vân cũng nhìn con gái để chờ câu trả lời, Vân Anh thoáng có chút bối rối nhưng nàng cố gắng bình tĩnh lại và từ tốn kể qua về gia cảnh của Lâm cho cả nhà nghe…Kể xong, nàng khẽ liếc nhìn thái độ của bố mẹ rồi lại vội cúi mặt xuống, không khí bỗng im lặng đến khác thường. Tim của Vân Anh đập mạnh vì quá hồi hộp và có chút lo sợ…Bà Vân im lặng không nói gì…cái Vân Nhi ngơ ngác nhìn bố mẹ rồi lại nhìn chị gái…

Vân Anh liếc nhìn sang ông Quang thấy ông cũng đang trầm tư suy nghĩ, ông rót nốt chai bia vào cốc, chậm rãi uống từng ngụm nhỏ, mắt đăm chiêu nhìn xa xăm, bỗng nhiên ông đặt mạnh cốc bia xuống, tay phải đập mạnh xuống bàn làm rung cả mấy cái bát đĩa, khiến cả nhà giật mình, hoảng hốt:

– Thằng này có chí! Được!

Vân Anh nghẹt thở muốn trào nước mắt, nghe câu nói của bố nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Bà Vân thì im lặng không nói gì, cái Vân Nhi thì thở dài thườn thượt:

– Lần sau bố nói gì thì nói luôn đi, hồi hộp chết đi được!

Ông Quang gật gù rồi nói tiếp:

– Đã là thằng đàn ông thì phải như thế, nó như thế là vững vàng lắm đấy, tôi tin là con gái tôi không chọn lầm người đâu. Ngày mai cứ bảo nó đến đi ăn cùng gia đình!

Bà Vân lắc đầu chán nản:

– Anh cứ như biếu không con gái mình cho người ta không bằng, cái gì cũng phải từ từ chứ. Chuyện quan trọng của cả đời chứ có phải đùa đâu!

Ông Quang lại cười sảng khoái:

– Yêu nhau là một chuyện, lấy được nhau hay không còn phụ thuộc vào duyên số! Bố tin ở con!

Nói rồi ông quay lại nhìn vợ:

– Chuyện tình cảm em hãy để cho con nó tự quyết định, mình chỉ là người khuyên bảo chứ không có quyền ngăn cấm. Lứa tuổi của mình bây giờ khác, có nhiều cái chưa chắc mình đã hiểu hết bằng chúng nó đâu!

Chuyến Taxi đưa cả gia đình Vân Anh đến nhà hàng hải sản, Vân Anh vẫn hồi hộp nhìn xung quanh xem Lâm đã đến chưa.

Tùng cũng đồng thời xuất hiện với bộ vest xanh, thắt một cái nơ trên cổ áo, mái tóc vuốt keo bóng mượt được chải ngược về phía sau. Hắn bắt tay ông Quang rất thân mật:

– Con chào chú! Lâu không gặp nhìn chú vẫn phong độ như ngày nào.

Ông Tùng cũng vui vẻ đáp lại:

– Lâu không thấy cậu Tùng đến nhà chơi, chắc bận công việc hả!

Tùng tươi cười:

– Dạ! con bận theo học lớp Master, chú cũng biết đấy, thời buổi này mà không có tri thức thì khổ, con quen làm việc bằng chất xám rồi! làm việc lao động chân tay thì chán lắm…

Vân Anh sưng mặt lên vì thấy sự xuất hiện của Tùng, mặc cho hắn niềm nở chào hỏi bố mẹ, Vân Anh tiến thẳng vào bàn ngồi trước, nàng cũng đoán được là bà Vân đã kể cho hắn biết bữa tiệc ngày hôm nay…

– Happy birthday to you! Anh tặng em lọ nước hoa Chanel của Pháp, đây là hàng xách tay loại xịn nhất mà anh mua được.

Miễn cưỡng cảm ơn, Vân Anh bỏ nó xuống bàn, bà Vân nhìn lọ nước hoa rồi cười nói:

– Loại nước hoa này quý lắm đây!

Tùng ngồi xuống bàn và bắt đầu thể hiện:

– Nhắc đến nước Pháp là người ta nhắc đến cái nôi văn hóa của Âu Châu, nổi tiếng với sự lãng mạn và tinh tế! Chỉ có quý tộc người ta mới được dùng loại nước hoa này vì nó là thương hiệu hàng đầu của thế giới. Cháu nghĩ rằng Vân Anh luôn xứng đáng được hưởng những gì đẹp nhất, cao quý nhất, hay nói chính xác là những gì đắt tiền nhất…

Vân Nhi trợn tròn mắt nghe Tùng thể hiện, nó lại buông một câu chọc ngoáy:

– Anh Tùng Đô La hôm nay nói hay nhỉ, chắc cả đêm qua phải thức để học thuộc mấy câu này trong sách.

Lâm từ tốn bước vào, Hôm nay chàng mặc một chiếc vest màu xanh, thắt cà vạt. Tay cầm một bó hồng rất đẹp và một cái hộp nhỏ, mặc cho bà Vân, ông Quang, đặc biệt là Tùng đang dồn hết ánh mắt tập trung về phía chàng, Lâm hơi cúi đầu chào bố mẹ Vân Anh…

Nàng vội vàng đứng dậy cạnh Lâm rồi nói:

– Con giới thiệu với bố mẹ, đây là anh Lâm, bạn…bạn trai của con!
Lâm mỉm cười:

– Cháu chào cô chú ạ!

Tùng ghé sát vào tai bà Vân rồi nói nhỏ:

– Thằng sửa xe đấy cô ạ! Hôm nay ăn mặc lịch sự gớm…

Bà Vân hôm nay mới chính thức biết mặt của Lâm, bà cũng hơi bất ngờ trước vẻ lịch lãm, cao to khỏe mạnh của chàng, những gì bà thấy khác hẳn với những điều bà nghe qua Tùng kể, nét mặt bà vui hơn hẳn, bà cũng khẽ gật đầu đáp lại lời chào của Lâm. Riêng ông Quang thì đứng dậy niềm nở, đưa tay ra bắt tay Lâm và nói:

– Tôi cũng nghe con gái nhắc đến cháu, hôm nay mới gặp! Thôi chúng ta gọi món rồi ăn thôi!

Tùng buồn rầu, trong lòng đầy ganh tị, hắn miễn cưỡng đáp lại lời chào của Lâm rồi lại quay mặt đi tỏ thái độ khinh khỉnh. Nhìn thấy Vân Anh và Vân Nhi cứ tíu tít hỏi han Lâm, Tùng càng khó chịu.
Các món ăn đã được bày ra trên bàn, Tùng đứng dậy rót bia cho ông Quang, và chọn những món ngon nhất gắp cho bà Vân, hắn nói:

– Cô ăn Tôm đi, các món hải sản này rất giàu canxi, đặc biệt tốt cho xương và răng. Lượng cholesterol trong hải sản thường thấp so với các thực phẩm khác vì thế nên nó rất đắt tiền.

Vân Anh và Vân Nhi lại nhìn nhau ngán ngẩm vì đã quá chán cái kiểu thể hiện đến vô duyên của Tùng, Vân Nhi nói đểu:

– Anh cứ như là giáo viên ý nhỉ! Đúng là Mít tơ Biết Tuốt, hiểu biết thế mà người vẫn cứ còi cọc chả thấy béo lên tẹo nào.

Ông Quang tủm tỉm cười:

– Thanh niên mà chịu khó tìm tòi hiểu biết vậy là tốt.

Nói rồi ông cầm ly bia lên để chạm cốc với Lâm và Tùng. Trong bữa tiệc ông cũng hay hỏi han đến công việc cũng như gia đình của Lâm, bà Vân cũng không rời mắt khỏi cuộc trao đổi giữa hai người để xem xét tình hình. Qua cách nói chuyện, bà cũng thấy Lâm rất điềm đạm và chín chắn, Tùng thì cứ ngồi nói chuyện một mình nhưng không thấy ai đáp lại!

Ngồi ăn khoảng một tiếng đồng hồ, ông Quang nháy mắt với vợ ra về để cho bọn trẻ được tự nhiên:

– Thôi mấy đứa cứ ngồi tiếp cho thoải mái, cô chú cũng tranh thủ đi mua ít đồ đã. Lâm với Tùng khi nào rảnh thì qua nhà cô chú chơi, thế nhỉ…

Lâm định đứng dậy tiễn bố mẹ Vân Anh về thì Tùng đã nhanh nhẩu đi trước, hắn lon ton đưa bàn tay ra vẻ lịch sự chỉ về phía chiếc Taxi và nói những câu gì đó…

Nhìn theo ông bà Quang đã đi khỏi, Tùng chưa vội quay lại ngay, hắn đứng lại suy nghĩ. Từ xa, mắt gườm gườm nhìn về phía Lâm và lên kế hoạch trả thù, rút kinh nghiệm vụ uống cà phê lần trước, lần này hắn chuẩn bị kỹ hơn để tránh bị thất bại. “Ông bà Quang đã về rồi thì kiểu gì mày cũng phải trả tiền bữa tiệc hôm nay, cho mày chết” Gật gù tâm đắc với chiến thuật của mình, hắn từ từ tiến lại, liếc nhìn các món đồ ăn trên bàn, thấy đã vơi, hắn gọi người phục vụ ra kêu đủ các món nữa rồi lim dim khoái chí chờ đợi giây phút Lâm rút tiền ra trả…

Vân Anh biết được âm mưu này của hắn nhưng bối rối vì không biết xử lý thế nào, vì lần này nàng và Lâm đã chính thức công khai ra mắt mọi người…Đăm chiêu suy nghĩ một lúc, chợt nàng bỗng đứng dậy và nói:

– Mọi người cứ ăn tự nhiên, em vào Toa-lét một chút…

Không để cho Lâm biết kế hoạch vì sợ chàng sẽ không đồng ý, Vân Anh tiến tới quầy phục vụ và bảo thằng thanh niên đang đứng thu tiền, tay chỉ về phía bàn ăn:

– Ai phụ trách thu tiền bàn kia?

Thằng thanh niên nhanh nhẩu:

– Dạ em! Chị muốn thanh toán luôn à…

Vân Anh tủm tỉm cười và bảo:

– Lát nữa chị gọi ra thanh toán tiền, thì em đưa hóa đơn cho cái anh mặc vest xanh đeo cái nơ ở cổ kia cho chị nhé. Anh ý là đại gia đấy, đưa cho người khác thanh toán thì anh ý không thích đâu, tính anh ý hay thưởng tiền cho người phục vụ lắm, tiền thừa anh ý không lấy…

Thằng bé phục vụ mắt sáng lên như sao, cứ lăm lăm cầm tờ hóa đơn đứng ngay gần đó để đợi đưa hóa đơn cho Tùng thanh toán, vì số tiền thừa lên đến gần 100 nghìn…Một lần nữa với sự thông minh của mình, Vân Anh đã tiếp tục cho Tùng thưởng thức chiêu Gậy ông đập lưng ông, lần này Tùng đã phải dốc sạch túi tiền ra để trả…
Mối hận mỗi lúc một lớn, tối hôm đó Tùng rủ thêm thằng bạn đến Cửa hàng của Lâm để trả thù. Vừa thấy Lâm đi xe máy về, hắn chạy ra và gây sự:

– Thằng thất học kia! Mày định cướp người yêu của tao hả…

Lâm ngạc nhiên nhưng cũng cố bình tĩnh:

– Anh ăn nói cho cẩn thận nhé!

Tùng nhổ bãi nước bọt xuống đất rồi chỉ tay vào mặt Lâm:

– Tao nói cho mày biết, mày chả là cái chó gì mà đòi làm người yêu Vân Anh, mày không biết nhục à, xem lại mình đi, đũa mốc mà chòi mâm son. Tao mới xứng đáng là người yêu của nó mày hiểu chưa? Mày chỉ là thằng đầu đường xó chợ mà thôi…

Chưa bao giờ bị xúc phạm như vậy, Lâm giận dữ túm cổ áo của Tùng nhấc bổng hắn lên rồi quát:

– Tao cấm mày nói những lời như vậy, dù tao có là ai thì mày cũng không có quyền xúc phạm tao. Cút ngay về, đừng để tao mất bình tĩnh!

Tùng vùng vẫy đấm đá liên tục vào người Lâm, hắn gọi thằng bạn chạy sang ứng cứu nhưng không ai dám làm gì vì không ngờ rằng Lâm lại có sức mạnh hơn mình nhiều đến thế. Hắn luống cuống lên xe đứng cách xa chàng một đoạn, Lâm đứng nhìn theo, chàng định quay vào cửa hàng thì Tùng bất ngờ cầm viên gạch ném mạnh vào mặt khiến Lâm không kịp tránh, chàng lúi húi ôm mặt vì đau đớn thì Tùng đã phóng xe chạy mất…

Vân Anh về đến nhà gọi điện cho Lâm nhưng không thấy chàng nghe máy, tự nhiên linh cảm có chuyện chẳng lành, nàng vội chạy xuống nhà…

– Con định đi đâu, mưa to thế này ở nhà đi…

Bà Vân nhìn theo con gái đang cuống quýt vì lo lắng việc gì đó.

– Con phải đi có việc…

Nói rồi nàng chạy vội ra ngoài vẫy Taxi đến cửa hàng của Lâm. Thấy Lâm đang băng vết thương trên trán, khuôn mặt vẫn loang lổ những vết máu, nàng hoảng hốt vừa giúp Lâm băng vết thương vừa hỏi:

– Sao lại thế này, anh đánh nhau với ai à…

Thấy Lâm im lặng không nói gì, Vân Anh cũng đoán được kẻ gây ra không thể là ai khác ngoài Tùng

Nàng vội lấy điện thoại ra gọi:

– Có phải anh đánh anh Lâm không…

Tùng cười nhạt:

– Thì làm sao, nó cướp người anh yêu, nó là cái gì chứ, em không thấy xấu hổ khi yêu một thằng như thế à?

Vân Anh giận run người, nàng nói:

– Anh là loại khốn nạn, tôi quá xấu hổ vì anh, từ giờ trở đi tôi cấm anh đến nhà tôi…

Tùng cũng trở mặt luôn:

– Vậy hả, vậy thì trả lại những thứ mà tôi đã tặng em đi, toàn thứ đắt tiền cả đấy…trả hết đi rồi đến với thằng sửa xe…

Vân Anh cười nhạt:

– Được, tôi vẫn để nguyên si những thứ mà anh tặng, ngay ngày mai tôi mang trả luôn, tôi chưa bao giờ thèm những thứ bẩn thỉu đó của anh, thằng hèn!

Sợ Vân Anh quên, Tùng vội dặn thêm:

– Này! nhớ trả luôn cả hộp dầu Con Voi nữa đấy…

Nàng ngắt máy rồi quay lại với Lâm, Lâm cười buồn rồi nói:

– Tùng nói cũng đúng đấy, anh không xứng đáng với em…Em hãy tìm cho mình một người khác sẽ làm em hạnh phúc hơn và tự hào hơn là anh…Giữa chúng ta vẫn có một khoảng cách…em không nhận ra điều đó sao?

Vân Anh bật khóc:

– Thứ mà em cần là tình yêu của anh, ngoài ra em không cần gì cả! Em không cần biết khoảng cách nào hết…em chỉ cần anh thôi! anh hiểu không…

Lâm đứng dậy và nói lớn:

– Nhưng em xứng đáng có được người hơn anh gấp trăm ngàn lần, sẽ không ai nói gì được em như khi mình bên nhau. Anh! anh chỉ sợ làm em khổ thôi…

Nàng vừa nói vừa lùi lại về phía sau:

– Em không cần gì hết, em chỉ cần anh ở bên cạnh em thôi, em chỉ cần anh thôi, tại sao đến bây giờ anh vẫn không chịu hiểu điều đó…Lâm! Em ghét anh…em ghét anh!

Nàng đặt tay lên miệng che tiếng khóc nghẹn ngào đang bật ra khỏi miệng và chạy ra ngoài giữa cơn mưa đêm lạnh buốt…

Lâm bàng hoàng như chợt tỉnh ra, chàng vội chạy đuổi theo và gọi tên người yêu. Vân Anh dừng lại người nàng đã ướt sũng vì mưa, tay vẫn ôm miệng khóc nức nở. Lâm từ từ tiến đến, chàng vòng tay ôm chặt lấy người yêu từ đằng sau rồi hôn nhẹ lên mái tóc của nàng:

– Anh hiểu rồi…sẽ không bao giờ anh để mất em đâu! Vân Anh…Tết này mình cưới nhau nhé!
Theo : tin tức trong ngoài nước